Cầm tài liệu rời khỏi văn phòng hiệu trưởng, Trương Tân Vinh đứng ở hành lang cảm thấy có chút mờ mịt một lúc, cuối cùng hắn thở dài, bước đi mỏi mệt trở lại văn phòng của chính mình.
Ngồi trước cái bàn gỗ đỏ, Trương Tân Vinh châm một điếu thuốc lá, híp mắt nhìn tranh chữ được treo trên tường.
Giữ vững bản chất tâm hồn.
Bản chất tâm hồn của bọn hắn là dùng kiến thức cả đời để bảo vệ hàng tỷ đồng bào bình yên. Từ khi hắn gia nhập Đặc Điều cục năm mười bảy tuổi với sư phụ, đến nay đã qua bốn mươi năm, hơn hai mươi năm trước sư phụ của hắn không may bị thương nặng mà qua đời, trước khi mất chỉ có duy nhất một tâm nguyện, đó là muốn Trương Tân Vinh tiếp tục bảo vệ mảnh đất này.
Trương Tân Vinh tự cảm thấy đã tận lực làm tốt việc của mình, cả đời hắn không lập gia đình, không có người thân và con cái, nếu như già rồi thì cũng muốn giống với sư phụ, tìm một người để kế thừa chính mình.
Hắn là thật lòng muốn đem Hoắc An trở thành đồ đệ của mình nên tận tận lực bồi dưỡng, nhưng không ngờ tới, khôn khéo một đời vậy mà lại gục ngã ở chỗ này.
Trương Tân Vinh hừ lạnh một tiếng, tùy tiện đem cái cốc giữ nhiệt trên bàn ném ra ngoài cái cốc rơi trên mặt đấy phát ra âm thanh thật lớn, nước bên trong chảy ra đầy đất, độ ấm dần dần tan đi, ánh mắt Trương Tân Vinh cũng đồng thời lạnh xuống.
Cần phải xử lý Hoắc An, đừng nói là một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-chap-vai-ac-ta-ve-roi-day/902545/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.