Khụ khụ.
Nghe tiếng vang, Lục Nghị chậm chạm buông thắt lưng tôi ra.
Tôi đem đầu chôn vào ngực anh, nhẹ nhàng thở dốc.
Khụ khụ.
Tôi dừng lại một chút rồi nói: "Lục Nghị, QQ của anh sao lại đặt âm báo như vậy, thật sự phá hỏng bầu không khí."
Lục Nghị sững sờ hai giây, sau đó nghẹn cười, lồng ngực run lên kịch liệt, "Em nói âm báo nào cơ?"
"Khụ, nói rất hay, còn là âm báo QQ cơ đấy!"
"???"
Tôi mãnh liệt xoay người lại liền nhìn thấy một đạo sĩ áo đen giờ phút này đang làm ra một tư thế kỳ lạ đứng sau lưng tôi.
Anh ta đầu bù tóc rối trông như vừa chạy nạn, đạo bào màu đen dính đầy lông màu xám trắng, tay trái tay phải đều ôm hai bé mèo béo, hai bên bả vai và đầu đều nằm sấp ba con mèo, một con khác vẫn đang đu vào chân trái anh ta.
Cái khí chất thanh lịch một cách bí ẩn ở phòng livestream trước đó đều biến mất sạch sẽ.
Tôi nhịn không được liếc mắt nhìn mèo con trên đầu anh ta, đây rõ ràng là con mèo tối nay tôi vừa gửi đến cho Lục Nghị.
Tay nghề của ông chủ tiệm đồ cúng thật đáng tin cậy, mấy con mèo này sống động như thật vậy.
Suy nghĩ một hồi, tôi kéo Lục Nghị đến bên cạnh, chủ động chào hỏi: "Hi...Hello?"
"..."
"À, là xin chào! Chào anh!"
"Ồ, xin chào, hai người hôn nhau đủ chưa?"
Mặt tôi nóng như lửa đốt: "Hả?"
"Được rồi, cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-cau-chuyen-ma-nao-rat-dang-yeu-khong/2888298/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.