Trong căn phòng nhỏ chật hẹp.
Cả người Lục Nghị nằm trong vũng m.á.u.
Vết da.o dày đặc khắp cơ thể.
Tôi giãy dụa thoát khỏi cơn ác mộng đầy máu me và thở thoi thóp như con cá khô mắc cạn.
Sáng sớm, ánh mặt trời xuyên thấu qua ô cửa sổ sát đất chiếu lên làn da trơn bóng không tỳ vết của Lục Nghị.
"Thanh Thanh, em gặp ác mộng sao?", Anh hỏi.
Tôi cẩn thận vuốt ve lồng ngực anh, liên tục xác nhận không có vết dao nào ở đó mới buông tay.
Lục Nghị nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt tôi: "Đừng sợ, trong mộng đều là giả."
"Ừm", mắt tôi đỏ hoe nhìn anh, "Nhưng mà, em mơ thấy trên người anh toàn là vết dao, không phải anh xảy ra tai nạn xe sao?"
"Là do em nghĩ lung tung thôi, không phải thật đâu", anh đưa tay che mắt tôi, "Ngoan, đừng nghĩ nữa."
"Hôm nay đừng đi đâu cả, ở nhà với anh, được không?"
"Ừm", tôi trầm ngâm đáp lại rồi ôm anh.
Hình ảnh trong mơ cứ lặp đi lặp lại trong đầu, lồng ngực tôi lại nhói lên đau đớn.
- ------------
Ngày thứ 2 Lục Nghị trở về.
"Thanh Thanh, con gấu trúc em đặt làm đã xong rồi, muốn đi lấy về không?"
"Được, cùng đi nhé", tôi lười biếng dựa vào vai anh, "Cho anh xem bảo bối mới em chuẩn bị cho anh, được không?"
Anh duỗi thẳng lưng: "Được, vừa vặn ra ngoài phơi nắng."
Tôi nhìn sang anh: "Ma không sợ nắng sao?"
"Ma cũng có nhiều loại mà, anh cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-cau-chuyen-ma-nao-rat-dang-yeu-khong/2888297/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.