Ngày thứ ba Lục Nghị trở về.
Buổi tối, tại phòng hóa trang.
Tôi nhắm mắt lại, tùy ý để thợ trang điểm vỗ nhẹ lên mặt.
Lục Nghị ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng nắm lấy đầu ngón tay tôi đùa nghịch.
Không ai thấy anh.
Chờ trang điểm xong, tôi nóng lòng đuổi tất cả nhân viên ra ngoài, ôm cổ Lục Nghị hỏi: "Trông đẹp không?"
Anh dịu dàng nhìn tôi nói: "Rất đẹp."
Tôi đắc ý: "Vậy lát nữa anh nhớ phải ngồi ở hàng ghế trước mà nhìn thật kỹ đấy."
Anh cười: "Ừ, anh sẽ ngồi hàng ghế đầu tiên."
Một bóng đen đột nhiên xuất hiện trong phòng hóa trang, Hắc Vô Thường đưa tay ôm lấy vai Lục Nghị, cười tham gia vào cuộc vui: "Ừ, chúng ta đều ngồi hàng đầu."
Cả người tôi cứng đờ, sắc mặt trắng bệch.
Hắc Vô Thường nhún nhún vai: "Sao vậy? Không hoan nghênh ta đến?"
Lục Nghị trừng mắt nhìn anh ta: "Tôi đến cỗ vũ bạn gái, anh đến góp vui làm gì?"
"Cậu nhìn bạn gái cậu, ta nhìn nữ minh tinh của ta."
Bên ngoài truyền ra tiếng gõ cửa: "Chị Thanh Thanh, sắp mười hai giờ rồi, chuẩn bị lên sân khấu nha."
Tôi nhìn về phía Lục Nghị, kìm nén nước mắt đảo quanh hốc mắt.
Anh nâng mặt tôi lên, một nụ hôn tinh tế xen lẫn chút an ủi: "Ngoan, sống thật tốt nhé, anh sẽ đợi em."
Tôi mắt đỏ hoe nhìn hắn: "Ừm, anh nhất định phải đứng hàng đầu để em có thể nhìn thấy anh đấy. Nhất định phải nghe em hát xong."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-cau-chuyen-ma-nao-rat-dang-yeu-khong/2888292/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.