Edit: Mạn Già La
Thời Niên đã từng nói, so với Kiều Ngộ An, Triển Đồ càng có thể cho hắn cảm giác an toàn hơn, nhưng không biết từ khi nào Kiều Ngộ An đã cho hắn kiên định và dũng khí có thể chống lại thế giới, chỉ cần Kiều Ngộ An ở bên cạnh hắn, dũng khí hắn là mười phần tràn đầy, vết thương bao lớn đều có thể tốt lên.
Triển Đồ không ghen, y đã sớm tán thành lời nói của Kiều Ngộ An, y không thể ở bên hắn cả đời, hắn phải tự mình học cách bước ra mới được.
Kiều Ngộ An đang khiến Thời Niên thay đổi, thay đổi theo hướng tốt hơn.
——
Sau khi cảm xúc của Thời Niên dịu đi, thì Kiều Ngộ An chuẩn bị để Thời Niên đến biệt thự số 2, cũng không ai biết bọn họ còn tới nữa hay không, cho nên vẫn đi càng nhanh càng tốt, Kiều Ngộ An mở tủ lấy vài bộ quần áo, rồi lấy chăn ra bọc Thời Niên lại:
“Anh có thể cõng em qua.”
Thời Niên lắc đầu: “Em tự đi được.”
“Được.” Kiều Ngộ An cười: “Vậy chúng ta đi thôi, nhanh chút hay là chậm thì đều nghe em.”
Tuyết rơi suốt đêm hôm qua, mặc dù nguyên buổi sáng bên nhà đất đã dọn hết tuyết trên đường, nhưng ánh vào mắt vẫn là một vùng trắng xóa, không khí cũng se lạnh khiến tinh thần người ta phấn chấn.
Thời Niên đã rất lâu không ra ngoài vào mùa đông, hắn quấn trong chăn nên không nhìn thấy cảnh tuyết được, nhưng dưới chân luôn có một hai chỗ tuyết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-benh/1899835/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.