Chỉ là giờ phút này, ngay cả con bé cũng không hiểu, tại sao đột nhiên cảm thấy cực kỳ… Hận cha.
***
Thi Dạ Hướng tắt máy, Bách Vĩ cách Thi Dạ Diễm rất gần nên lỗ tai rấtthính, đương nhiên nghe được yêu cầu của Thi Dạ Hướng. Sắc mặt anh trầmxuống, “Không phải anh muốn đi một mình đến đấy chứ?”
Du Nguyệt Như nắm lấy cổ tay Thi Dạ Diễm, giống như anh là cây lương thực cứu mạng cô, “Mang em đi!”
Thi Dạ Diễm nhắm mắt lại, khi mở mắt ra lần nữa đáy mắt hốt hoảng gần nhưbiến mất không còn, chỉ còn sót lại một sự bình tĩnh đáng sợ. Đột nhiênanh chế trụ gáy Du Nguyệt Như cúi người xuống hôn , giọng khàn khàn nóithầm, “Em thật… đã sinh con gái cho anh?”
Anh vẫn không thể hết kinh ngạc mà đối mặt, để miệng cô xác nhận lại lần nữa.
“Con bé có đôi mắt giống như ánh mắt của anh.” Du Nguyệt Như hai mắt đẫm lệcầu xin anh, “Thi Dạ Diễm, ngàn vạn lần đừng để con bé xảy ra chuyệngì…”
Con gái của anh, có đôi mắt giống anh như đúc…
Đôimắt Thi Dạ Diễm rét lạnh, rút con dao ra đánh vào gáy cô, Du Nguyệt Nhưkhông có phòng bị ngất đi. Thi Dạ Diễm đỡ lấy thân thể đang dần dầntrượt xuống của cô giao cho Bách Vĩ, “Trông chừng cô ấy, đừng để cho côấy rời rỏi nơi này nửa bước.”
“Eric.” Bách Vĩ cả kinh, lập tức ngăn cản anh, chặn cửa xe lại, “Anh điên rồi sao?”
“Đây là mệnh lệnh, mau tránh ra.”
“Thực hiện mệnh lệnh của anh, nếu mạng anh cũng không còn lấy cái gì bảo tôithực hiện!” Miệng Bách Vĩ không ngừng ngăn cản khiến cho một người luônluôn nghe lệnh làm việc như Tiểu Thủy bị dọa cho sợ đến gần chết. Thi Dạ Diễm thì thái độ lại khác thường không giận ngược lại còn cười, vỗ vàovai Bách Vĩ, “Vậy tôi và cậu thương lượng, thay tôi chăm sóc cô ấy mộtlát, chờ tôi trở lại sẽ xóa tên Tiểu Thủy khỏi thầm đường (một nơi hắcám),như thế nào?”
Tiểu Thủy kinh ngạc che miệng thở gấp, conngươi Tiểu Thủy mở thật to. Vẻ mặt Bách Vĩ ngưng lại, trong nháy mắt sắc mặt biến thiên vạn hóa. Thi Dạ Diễm nhân cơ hội ngồi vào vị trí láikhởi động xe rời đi như mũi tên lắp vào cung phóng đi.
Tiểu Thủy chạy đến trước mặt Bách Vĩ túm cổ áo anh, “Anh mau đuổi theo đi! Tại sao lại để cho anh Diễm đi một mình!”
Bách Vĩ cúi đầu nhìn người phụ nữ này gấp đến độ giơ chân, âm thầm oántrách, Eric, nếu như anh nói mà không giữ lời, tôi lập tức cuốn gói từchức!
Nơi ở của Thi Dạ Hướng và anh ở hai thành phố khác nhau,Thi Dạ Diễm đạp kịch chân ga dùng tốc độ kinh người xuyên qua dòng xeđang chạy. Trên suốt đường đi cũng không biết mình đang nghĩ gì, nhưnganh không dao động dù chỉ một chút, liên lụy đến tính mạng cũng sẽ không để con gái gặp chuyện không may.
Vào giờ phút này, Thi Dạ Hướngđang nhàn nhã tự đắc ngồi trong vườn hoa ở nhà mình, khóe miệng hiện lên một sự cân nhắc, trên ngón út tay trái quấn một con rắn nhỏ. Thi Duy Ân an vị ở bên cạnh anh ta, mở to đôi mắt trong sáng theo dõi con rắn nhỏtrên tay anh ta. Không nhìn ra nửa điểm sợ hãi, thậm chí vẻ mặt còn mang theo một chút hưng phấn.
“Cháu không sợ sao?” Thi Dạ Hướng không nhịn được liền hỏi, Thi Duy Ân nháy mắt mấy cái, “Cháu có thể hỏi mộtcâu được không? Bác định nuôi nó lớn rồi sẽ ăn thịt?”
“…”
“Ừm, cháu nhớ ngoài lọc ra rồi rang, còn có thể đem hấp cách thủy, mùi rấttuyệt đó, còn có thể…” Thi Duy Ân cau mày suy tư, một lát sau ánh mắtsáng lên. “A, còn có thể bài độc!” (đúng là con anh Diễm @_@)
Trác Nhiên thường lén mang con bé đi ăn rắn hổ mang hoang dại, nói cho conbé một ít kiến thức về phương diện này. Thi Dạ Hướng rất im lặng, dángvẻ đắc chí của con bé khiến cho anh dở khóc dở cười, “Cái này không phải nuôi để ăn, mà là để chơi.”
Không nghĩ tới Thi Duy Ân nghe xongliền đưng thẳng vọt lưng lên một cái, đôi mắt phát sáng giống như rấtsùng bái, “Hóa ra thực sự là thú cưng nhỏ nha!”
“…”
“Nó có tên không ạ?”
“… Không có.”
“Ừm…” Thi Duy Ân còn hơi chần chừ mở miệng, “Bác, cháu có thể sờ nó không? Cháu đảm bảo sẽ rất cẩn thận!”
huyentrang138 - diendanlequydon.com
Sau khi được người làm chỉ dẫn Thi Dạ Diễm đi đến vườn hoa, lúc mắt nhìnthấy Thi Dạ Hướng bên cạnh một đứa bé nhỏ gầy gầy kia, dù cho anh cảmthấy mình đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng ở giây phút đó hô hấp vẫn cứchậm lại.
Cô bé kia mặc một chiếc váy nhỏ màu trắng, mái tóc dàitết đuôi sam được ghim chéo ở đầu, dây nơ màu tím theo sợi tóc rủ xuống. Rõ ràng còn nhỏ như vậy, lại khiến cho Thi Dạ Diễm đau đớn không cáchnào hình dung được, bất kể là thị giác hay trong lòng.
Anh khônglên tiếng, chậm rãi đến gần con, thậm chí không dám chớp mắt, giống nhưtrước mắt chỉ là ảo giác, sẽ biến mất bất cứ lúc nào.
Cái bộ dạng này của anh vẫn là lần đầu tiên Thi Dạ Hướng nhìn thấy, không khỏi cười nhẹ, cục diện này đúng là thú vị, lực chú ý của Thi Duy Ân hoàn toàn bị con rắn nhỏ trên tay hấp dẫn, không phát hiện ra ánh mắt đằng sau lưngmột chút nào.
“Chơi rất vui sao?” Thi Dạ Hướng vuốt cằm hỏi Thi Duy Ân, mà tầm mắt cũng đang dừng lại trên người Thi Dạ Diễm.
“Vâng!” Thi Duy Ân gật đầu, hai tay đang cầm con rắn nhỏ cẩn thận trả lại cho Thi Dạ Hướng, “Cảm ơn bác!”
“Ta có thể cho cháu.” Thi Dạ Hướng rất hào phóng, mà Thi Duy Ân không chút do dự lắc đầu cự tuyệt, “Mẹ không thích cái này.”
“Oh, vậy mẹ cháu thích cái gì?”
Thi Duy Ân cười hì hì, dùng bàn tay nhỏ che miệng, “Mẹ thích cha.”
Thi Dạ Hướng cười khẽ, hất cằm ra phía sau ý bảo bé, “Cháu nhìn phía sau xem, có phải người này hay không?”
“A?” Thi Duy Ân không phòng bị quay đầu lại, rõ ràng phát hiện có một ngườiđàn ông sau lưng cách mấy bước đang đứng ở bên ngoài, khí chất tráingược hoàn toàn so với tinh thần phấn chấn của Thi Dạ Hướng. Anh đứngngược sáng, Thi Duy Ân không khỏi nheo mắt lại, khi nhìn rõ dung mạo của anh vẻ mặt vui vẻ của con bé biến mất, khóe miệng hơi cười cũng hạxuống một chút, cái môi nhỏ chu lên, trong đôi mắt hiện lên những tiasáng phức tạp không phù hợp với lứa tuổi của cô bé cho lắm.
Conngười có lúc rất kỳ lạ, rõ ràng là có ý định chấp nhận từ rất lâu rồi,nhưng khi thành hiện thực tất cả đợi chờ và vui vẻ nên có lúc trước lạibị ngăn lại không nói thành lời, ngược lại trong lòng lại bình thản nhưnước. Thi Duy Ân trước đó đã vô số lần ảo tưởng ra cảnh tưởng cùng chagặp mặt, mặc kệ mọi thứ trước tiên sẽ nhào tới khóc gọi cha, nói cho cha biết, Tiểu Trà Diệp và mẹ nhớ cha cần cha đến mức nào.
Chỉ là giờ phút này, ngay cả con bé cũng không hiểu, tại sao đột nhiên cảm thấy cực kỳ… Hận cha.
Thi Duy Ân yên lặng quay đầu đi, không nhìn đến anh.
Thi Dạ Diễm bởi vì hành động nho nhỏ này của con, cổ họng bỗng dưng căngthẳng, cả trái tim cũng xiết chặt thổn thức. Anh muốn tiến lên lại bịngười của Thi Dạ Hướng đưa tay ngăn lại, Thi Dạ Hướng hứng thú cười mộttiếng, cũng rất giật mình với hành động của Thi Duy Ân, anh ta thu hồicon rắn rồi bế Thi Duy Ân lên.
“Biết người này là ai sao?”
Thi Duy Ân cúi thấp đầu không nói gì, ngoan ngoãn mặc cho ngón tay hơi lạnh của Thi Dạ Hướng vuốt ve khuôn mặt nhỏ bé của mình. Trong lòng không tự chủ được đang suy nghĩ, tay của cha, hẳn là rất ấm.
Nhất định là ấm, mẹ đã nói vậy. Con bé nghĩ vậy, trong mắt chợt ẩm ướt.
“Xem ra con gái cậu dường như không thích cậu lắm.” Thi Dạ Hướng bày ra mộtvẻ mặt thật đáng tiếc và khiêu khích, khiến cho Thi Dạ Diễm ở giây phútkia tức giận đến cực điểm. Nhưng anh không dám đường đột tiến lên, anhbiết rõ bản lĩnh của Thi Dạ Hướng, bao gồm vẻ bề ngoài lãnh khốc vô tình nhìn như vô hại lúc này, cùng bên trong giấu giếm sự thô bạo đều đangngầm tuyên bố với anh, anh ta có thể bất cứ lúc nào dùng con gái lấy đitính mạng của anh, để cho anh tuyệt đối không kịp ngăn cản.
“Để con bé xuống!” Thi Dạ Diễm nắm hai quả đấm thật chặt, mu bàn tay nổi đầy gân xanh, dữ tợn đáng sợ.
“Đừng dùng cái giọng đó nói chuyện với tôi, tôi cũng sẽ không thương con béchút nào.” Thi Dạ Hướng ngắm ngía bím tóc Thi Duy Ân, “Thật không nghĩtới Du Nguyệt như vậy mà lén lút sinh cho cậu một đứa bé, hay là dướixuất thân của cô ta cậu không muốn, người phụ nữ này đối với cậu quảđúng là tình thâm ý nặng, đúng rồi, cảm giác lâu ngày xa cách được gặplại thế nào, nhìn dáng vẻ của cậu trải qua tối hôm qua rất vui sướng.”
“Anh muốn thế nào nói thẳng đi, tôi không muốn nói những chuyện vô ích này.” Thi Dạ Diễm từ trước đến nay luôn thẳng thắn, rất ít khi lãng phí thờigian nói chuyện khách sáo đạo đức giả. Thi Dạ Hướng trầm ngâm chốc lát,để cho thuộc hạ bên cạnh mang Thi Duy Ân đi chơi.
Thi Dạ Hướngthu lại vẻ mặt vui vẻ, nụ cười lạnh lẽo nhuốm vào con ngươi, “Trong ấntượng của tôi, trước mặt tôi cậu chưa từng gọi một tiếng anh trai .”
Thi Dạ Diễm cười nhạt, khinh thường cười lạnh, “Có nhất thiết phải như vậykhông, vị trí giữa tôi và anh từ trước đến nay không phải mối quan hệanh em, chỉ là đối thủ, anh có thể phủ nhận sao?”
Thi Dạ hướngcũng không phủ nhận, hai người đều cực kỳ chú trọng quyền thế, mạnh hơn, không chịu thua, trong quan niệm của bọn họ, chỉ có duy nhất một ngườithắng, ai cũng không muốn là người thua, hơn nữa đối tượng là anh emruột thịt có huyết mạch giống nhau, tranh đấu lẫn nhau gần như đã thànhbản năng.
Thi Thác Thần bày tỏ rõ ràng muốn thoái vị nhượng lạiquyền, hôm nay thế lực Thi Dạ Diễm lại nổi lên một lần nữa, người nào có tư cách trở thành người cuối cùng nắm quyền đã quá khó phân thắng bại,quan hệ của hai người đã xung khắc đến nỗi như nước với lửa, sớm muộncũng phải có một người bị hủy bởi người còn lại.
Đó không chỉ làmất hết quyền lợi, mà còn mất đi tin tưởng, ngưỡng mộ và tự tôn, khôngai có thể chấp nhận một thất bại như vậy. Thi Dạ Diễm không thể, mà anhta lại càng không thể.
“Eric, cậu đã đấu với tôi hơn hai mươinăm, cậu không thấy mệt mỏi sao?” Thi Dạ Hướng đi đến trước mặt anh,nhìn thẳng vào đôi mắt tràn đầy thô bạo của anh. Nhìn thấy anh, giốngnhư nhìn thấy một người khác mình, cái cảm giác đó vô cùng kỳ diệu.
“Nếu anh mệt mỏi hãy nói với tôi một tiếng, tôi có thể hạ thủ lưu tình choanh thời gian lấy lại sức lực.” Thi Dạ Diễm nói ra một câu giễu cợt.
“Đừng tưởng rằng tôi không nhìn ra cậu quan tâm Du Nguyệt Như nhiều như thếnào, cho dù cậu có trốn kỹ đến đâu, bốn năm trôi qua cuộc sống của cậura sao tôi thấy có phải nhất thanh nhị sở (ý nói sống trong sạch, khôngđộng đến phụ nữ),hiện tại cậu lại có được cô ta, trải qua tối hôm quacậu cảm thấy mình có thể buông cô ta ra nữa sao? Hơn nữa giữa hai ngườicòn có một đứa con gái đáng yêu như vậy.”
“Việc này không liênquan gì đến anh, anh rốt cuộc muốn nói gì?” Thi Dạ Diễm cực kỳ khôngthích cái cảm giác bị người ta nhìn thấu tất cả như thế này.
ThiDạ Hướng châm điếu thuốc hít một hơi, thâm trầm rồi tùy ý cười to, “Tôimuốn khiến cho cậu, từ bỏ quyền thừa kế, rời khỏi nhà họ Thi.”
“Được thôi, vậy thì hiện tại tôi chỉ có thể ngay lập tức giết chết con gáicậu cùng người phụ nữ của cậu.” Thi Dạ Hướng vừa dứt lời, huyệt tháidương liền bị một khẩu súng lạnh như băng chạm đến, ngón trỏ Thi Dạ Diễm để ở cò súng, bất cứ lúc nào cũng có thể cho anh ta một phát súng chímạng.
“Anh thử xem?” Con ngươi Thi Dạ Diễm lộ ra tia hung ác đếncực điểm, mà Thi Dạ Hướng chỉ khẽ mỉm cười, “Cậu nên biết, khi cậu cầmsúng chĩa vào người tôi cũng là lúc có một khẩu súng nhắm vào tim congái của cậu, không tin, cậu cứ thử xem.”
Thi Dạ Diễm chợt lơđãng, vừa lúc đó, Thi Dạ Hướng nhân cơ hội nghiêng đầu né tránh họngsúng, khuỷu tay mau lẹ đánh về phía anh, tay còn lại của anh ta cầm súng ngón tay linh hoạt khẽ động trong nháy mắt đã lên đạn, xoay người thoát khỏi anh, rút ra một đòn nặng.
Cùng lúc đó, anh ta rút súng bênngười ra, chỉ chớp mắt đã có không dưới năm họng súng đen ngòm nhắmthẳng muốn giết chết Thi Dạ Diễm.
Thi Dạ Hướng giơ đạn lên, rúttừng viên đạn một ném lên mặt đất, “Cậu có cơ hội giết chết tôi, nhưngrất đáng tiếc hiện tại cơ hội đó không còn, mà tôi chỉ cần hạ một lệnh…” Anh ta đưa mắt rơi trên người Thi Duy Ân cách đó không xa, “Vậy thìviệc tốt đẹp đầu tiên chính là sinh mệnh nhỏ trước mặt cậu sẽ biến mất,cậu vừa mới nhìn thấy con bé mấy phút mà thôi.”
Toàn thân Thi DạDiễm không cách nào ức chế được sát ý tàn ác đầy dữ dội, hai quả đấm nắm răng rắc vang dội, cả cơ thể rối hết lên, giữ sức chờ bùng phát, “Thi,Dạ, Hướng! Anh không có tư cách động vào con bé!”
“Tư cách là cái gì, Eric, tôi thẳng thắn nói cho cậu biết, giữa chúng ta hôm nay nhấtđịnh phải kết thúc. Có hai con đường cho cậu, một là, từ bỏ quyền thừakế, vĩnh viễn rời khỏi nhà họ Thi. Hai là, chúng ta tiếp tục tranh đấu,cái giá phải trả là nhìn thấy hai người quan trọng nhất của cậu chếttrước mặt cậu, người đầu tiên chính là con gái của cậu. Đừng trách tôilòng dạ độc ác, càng đừng cảm thấy tôi không thể ra tay.”
Trênmặt Thi Dạ Hướng cười một cách tàn nhẫn, khi anh ta căm tức nhìn xuốngtừ trong ngực móc ra khẩu súng tự chế mang theo bên mình, được trang bịống hãm thanh, sau đó nhắm thẳng bụng anh không chút do dự bóp cò.
Một âm thanh ngắn ngủi.
Viên đạn ở cự ly gần bắn vào trong cơ thể Thi Dạ Diễm, trong nháy mắt cơnđau dữ dội ập đến, thậm chí nghe được mùi vị đáng sợ của da thịt bịthiêu đốt.
Tay Thi Dạ Diễm ôm vết thương chân mày cũng không cửđộng một cái, ánh mắt cũng trở thành một ác ma ăn thịt người, đó là loại ánh mắt muốn đem người nghiền nát xương thành tro.
Thi Dạ Hướngthu lại nụ cười, đem họng súng nhắm vào Thi Duy Ân cách đó không xa đang không biết điều chút nào, khóe miệng nhếch lên, là nụ cười Thi Dạ Diễmchưa từng thấy qua, bén nhọn ác độc.
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải. Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]