Chung Tinh cũng tỉnh người, anh bất giác thấy động tác có thái quá.
"Ơ.. tôi xin lỗi cậu, tôi quên cậu bị thương chỗ không nên đụng."
Cùng lúc này bên nhà Tiểu Mễ.
Sau khi cúp điện thoại của Chung Hân, Tiểu Mễ cặm cụi viết tiếp chap mới cho tiểu thuyết Thiếu Gia Đáng Yêu Của Tôi. Ôn Dịch Phàm sau hồi xem ti vi cũng chán chê rồi đợi mãi không thấy Tiểu Mễ ra. Anh quyết định tự vào phòng mèo con thế là anh đứng dậy tiến lại cửa. Nhưng không thể mở được vì khoá trong mất rồi. Anh tức mình đá mạnh vào mép cửa.
"Ầm"
Tiểu Mễ vốn đã biết Ôn Dịch Phàm ở trước cửa xoay nắm cửa cố mở nãy giờ nhưng cô rất an tâm vì đã khoá trong rồi. Cô suy nghĩ có phải giờ anh ta đang nổi điên muốn đập nát nhà mình không trời? hay là mở cửa ra vậy, mà thôi không được anh ta dê cụ nhở mở ra lại y như lúc trong phòng tắm nãy thì sao?
"Hà Tiểu Mễ cô ra đây!"
Ôn Dịch Phàm giọng vọng vào, Tiểu Mễ giật mình rồi nhưng cô không phải giật mình vì tiếng la to mà là anh ta gọi cả họ tên của cô.
Tiểu Mễ nhớ rõ tiểu thuyết dùng bút danh tên Mễ Mễ mà? Trong nhà cũng đâu có vật dụng gì? chứng minh thư thì đang trong tủ áo mình mà?
"Cạch."
Tiểu Mễ liền mở cửa ra muốn hỏi cho rõ, Ôn Dịch Phàm thấy cô nhìn anh chằm chằm liền nghĩ chắc chắc có nghi ngờ gì anh rồi.
"Tiểu Mễ không phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ban-gai-ngot-ngao-cua-thieu-gia-nhieu-tien/2699072/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.