"Thì cái gì? anh.. anh quá đáng lắm "hức hức"nhà thì cũng chiếm rồi, còn dám đụng vô tiền của tôi huhu."
Ôn Dịch Phàm bối rối, anh sợ nhất là nước mắt con gái vội nói lời dỗ ngọt:
"Tiểu Mễ Mễ em đừng có khóc được không? nghe anh nói rõ cái đã!"
Tiểu Mễ không thèm nghe ngày một khóc to hơn, Ôn Dịch Phàm rối não đau đầu thật sự. Đại thiếu gia nhà giàu như anh chưa từng phải hạ mình dưới ai, đặc biệt lại là con gái và còn là người anh thích nữa chứ. Dỗ dành kiểu gì anh cũng chẳng thể nghĩ ra, Ôn Dịch Phàm vò đầu bức tóc.
"Cạch"
Ôn Dịch Phàm đang lúc rối não này thì cửa mở ra. Một đám con gái độ tuổi 16 đến tầm 20 tuổi xúm nhau ngoài cửa, tay xách nách mang nào là trái cây quà bánh,..
Họ thi nhau nói lời quan tâm mật thiết, đưa mắt nhìn Ôn Dịch Phàm, anh ta cũng đơ người luôn.
"Anh Dịch Phàm bọn em mang trái cây đến biếu anh."
"Còn nữa bánh này tự tay em làm á!"
"Dịch Phàm anh ăn chưa xong à!"
"......."
Tiểu Mễ nín khóc tỉnh ngay trước cảnh tượng đám con gái trước mắt mình, quay qua Ôn Dịch Phàm tròn mắt đầy dò xét.
"Ôn Dịch Phàm chuyện này là sao?"
Ôn Dịch Phàm tỉnh người đứng dậy bước ra cửa nhận hết quà rồi đóng cửa mạnh. " Rầm." Cốt ý đuổi đám con gái háo sắc kia về.
Ôn Dịch Phàm quay vào đặt mọi thứ lên bàn. Trước ánh nhìn vui sướng với mớ quà trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ban-gai-ngot-ngao-cua-thieu-gia-nhieu-tien/2699069/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.