Tiểu Mễ nhìn thấy mà ngưỡng mộ Chung Hân tiểu thư xinh đẹp giàu có lại thêm tính tình mạnh mẽ, nghĩ lại thân phận nhà nghèo của mình thật là trớ trêu.
Sau khi Chung Hân ra về, Tiểu Mễ nghĩ tới Ôn Dịch Phàm liền đảo khắp phòng tìm mà chả thấy người đâu, Tiểu Mễ chống nạnh nét mắt đầy bất lực.
Anh ta đâu rồi nhỉ?
Bỗng Tiểu Mễ quay qua tủ áo, nghi ngờ 100% người trong đấy chứ không còn chỗ nào trong nhà mà cô chưa quét mắt qua.
Tiểu Mễ bước chậm rãi lại mở tung cửa ra, đập vô mặt cô là Ôn Dịch Phàm thật nhưng anh nằm bất động. Tiểu Mễ hoảng hồn vội đưa ngón tay ngang mũi anh, xem anh còn thở không?
Thấy anh còn thở cô lật đật đỡ anh ra sàn, tựa lưng vào tủ.
"Ôn Dịch Phàm anh tỉnh lại đi, đừng có hù tôi chứ!"
Ôn Dịch Phàm bị cô lay mạnh cuối cùng cũng tỉnh. Mí mắt anh dần nâng lên từ mờ rồi rõ dần khuôn mặt của Tiểu Mễ đang rơi nước mắt ướt lem đôi gò má bầu bỉnh.
Ông Dịch Phàm vươn cách tay kéo mạnh cô ngã vào lòng ngực ấm của anh, đôi tay vỗ về an ủi.
"Đừng có khóc như thế chứ! Tôi còn chưa chết mà bị cô tra tấn nước mắt chết đấy!"
"Ờ anh dậy nỗi không tôi đỡ!"
Ôn Dịch Phàm nghe Tiểu Mê đòi đỡ liền khoái đang khoẻ mạnh tự dưng bủng rủng tay chân. Tiểu Mễ liền khoác tay anh kéo lên, vòng tay qua eo Ôn Dịch Phàm dìu lại giường. Ôn Dịch Phàm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ban-gai-ngot-ngao-cua-thieu-gia-nhieu-tien/2699051/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.