"Trắc Du, anh nhìn lên đấy làm gì? nói chuyện công ty thì tiếp tục, không thì có thể về!"
"Ừ, anh lo mà về quản lý công ty!"
"Không, tạm thời cậu cứ thay tôi điều hành đi!
"Này Ôn Dịch Phàm anh có điên không? anh là tổng giám đốc đấy! Đùng đẩy trách nhiệm cho phó giám đốc cỏn con như tôi à? Chưa kể cha mẹ anh đâu có hiền chửi tôi te tua, tôi hết chịu nổi rồi!"
Ôn Dịch Phàm vươn tay vỗ vai tỏ ý an ủi Trắc Du
"Tôi sẽ gọi nói cha mẹ tôi, anh yên tâm!"
Trắc Du nghe thế lửa giận trong lòng cũng tắt dần.
"Ừ coi như anh còn lương tâm!"
"Tôi gặp chút chuyện mới không liên lạc thôi, Trắc Du anh có cần kết tội thế không?"
"Anh thì ai dám đụng vào mà có chuyện, làm gì cũng tự tiện, kiêu ngạo hết phần thiên hạ!"
"Trắc Du anh có thể về được rồi, đừng nhiều lời!"
"Ừ!"
Dứt lời Trắc Du ra xe phóng nhanh xé gió.
Ôn Dịch Phàm chợt nhớ ra phải nhanh chóng trở về nhà Tiểu Mễ, anh bước lên lầu muốn gọi Mạc Dinh Hy đi cùng mua điện thoại mới, nhưng khi lên lầu thấy Mạc Dinh Hy đã ngủ say giấc.
........
Chung Hân sau khi đi ăn xong cũng không về nhà Tiểu Mễ nữa, cô chỉ trêu Tiểu Mễ thôi, chứ cô vốn biết rõ Ôn Dịch Phàm đang trú ngụ ở nhà Tiểu Mễ từ lần chiếc đầm lụa, khi té xuống sàn Chung Hân đã quay mặt thấy mép áo lồi ra trong kẻ tủ áo rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ban-gai-ngot-ngao-cua-thieu-gia-nhieu-tien/2699041/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.