Ôn Dịch Phàm nhỏm người dậy, mang theo khuôn mặt lạnh lùng bước ra khỏi phòng.
Một lúc sau Tiểu Mễ bước ra thấy Ôn Dịch Phàm nằm dài trên sofa dán mắt vào tiểu thuyết trên tay, miệng nhai nhóp nhép, đảo mắt lên bàn là bịch snack khoai tây. Toàn bộ đồ ăn đêm qua đã không còn hiện diện trên bàn.
Tiểu Mễ tiến lại sofa ngồi đối diện nhìn nét mặt chăm chú đọc sách của Ôn Dịch Phàm khá là thu hút.
"Ôn Dịch Phàm anh vẫn ổn chứ?"
"Ừ!"
"Đồ ăn anh dọn hết rồi à?"
"Cô tính ăn chúng sao?"
Đối với Ôn Dịch Phàm có lẽ những món ăn đó rẻ tiền, thức ăn qua đêm thì vứt, nhưng đối với Tiểu Mễ đó là bữa ăn mấy ngày của mình, thịnh soạn nhất trong những bữa ăn qua lo mì gói, trứng chiên, rau xào, thậm chí cơm chang nước mắm. Tiểu Mễ tiết kiệm tiền để chữa bệnh nan y cho cha mình.
"Ờ....thì anh quá phun phí thức ăn rồi!"
Ôn Dịch Phàm vừa lật trang tiểu thuyết vừa liếc mắt nhìn nét mặt đượm buồn của Tiểu Mễ.
"Này! cô không phải vì mớ thức ăn đó mà ủ dột chứ?"
"Anh chui trong sách ra ăn nhờ ở đậu thì biết cái gì về cuộc sống đời thực chứ? Thế giới này cần có tiền mới sống được anh hiểu không? Tôi là con gái đang đơn độc tự lo thân ở thành phố xa hoa này, không tiết kiệm thì nhà đâu ở? đồ đâu mặc, cơm đâu ăn!"
Ôn Dịch Phàm bất giác thấy Tiểu Mễ hình như sắp khóc, anh mới nhận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ban-gai-ngot-ngao-cua-thieu-gia-nhieu-tien/2699039/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.