Thấy Ôn Dịch Phàm hai tay trong túi quần, khuôn mặt đắc ý, chậm rãi bước từng bậc cầu thang xuống...
Ngồi đối diện nhưng cả hai chả thuận mắt nhau.
Ôn Dịch Phàm khoanh tay, vênh mặt: "Lại làm sao? Chẳng phải mê tiền sao? Yên tâm, Ôn Dịch Phàm này chơi lớn một lần..."
Anh kéo dài hơi, tay này chộp tay cô, tay kia xoay bút điêu luyện rồi đặt vào lòng bàn tay nhỏ bé đó, rỉ lời chà đạp người khác, tâng bốc chính mình: "Bố thí cho cô đấy!...ngoài tôi...không ai hậu hĩnh với cô vậy đâu."
Tiểu Mễ thật sự bị tổn thương nội tâm. "Bố thí" sao? Anh ta đang xem mình là ăn mày, ăn xin, hay là đang cho bản thân quyền sắp đặt vận mệnh người khác.
"Ôn Dịch Phàm, anh đừng quá đáng." Tiểu Mễ dộng bàn một cái rầm.
Ôn Dịch Phàm không hề giật mình, liếc ánh mắt khinh thường về hướng Tiểu Mễ, nhếch môi:"Oái...cô ra vẻ thanh cao làm gì?"
Tiểu Mễ gằn một tiếng: "Anh...!"
Ôn Dịch Phàm coi như gió thoảng bên tay, xách giấy mua bán nhà ngang tầm mắt Tiểu Mễ, hai người trao ánh mắt chiến tranh.
Sau đó Ôn Dịch Phàm buông câu ra lệnh: "Ký nhanh, tôi còn chuyển tiền." Ôn Dịch Phàm lắc lư thẻ đen trên tay, muốn cô gái trước mắt biết anh có rất nhiều tiền. Chung Tinh kia chả sánh nỗi anh.
"Đem sự giàu có của anh cho chó gặm đi." Tiểu Mễ chớp lấy thẻ đen múa lượn kia, một phát một bẻ đôi, ném thẳng vô mặt Ôn đại thiếu gia.
Chọc giận Ôn Dịch Phạm rồi, thẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ban-gai-ngot-ngao-cua-thieu-gia-nhieu-tien/2698917/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.