Sợ rằng sự khác thường của mình sẽ bị phát hiện, Thẩm Phương Nguyệt cố gắng tỏ ra thật tự nhiên.
Cụ thể là lúc xuống xe cả hai đều ăn ý mà buông tay ra, mãi cho đến khi về nhà, cô không nói một lời nào.
Đúng, chính là như vậy, Thẩm Phương Nguyệt, phải lạnh lùng như thế, khiến cho Bùi Kỳ cảm thấy rằng cô hoàn toàn không vì cái nắm tay đó mà tim đập rộn ràng, đầu óc quay cuồng, thế giới đảo lộn.
Suốt chặng đường đi đến trước cửa nhà, Thẩm Phương Nguyệt vẫn giữ im lặng, khuôn mặt không cảm xúc, giọng điệu phẳng lặng: “Tớ về đây.”
Bùi Kỳ nhìn gương mặt đỏ bừng như quả táo và đôi tai ửng hồng của cô: “Ừm.”
“Băng cá nhân này không thấm nước, cậu tắm thì đừng gỡ ra, đợi tớ thay cái mới cho.”
“Ừm.” Bùi Kỳ lịch sự hỏi: “Lần sau cậu có thể đổi sang loại băng cá nhân bình thường được không?”
“Không được.” Thẩm Phương Nguyệt vô tình đáp, “Tạm biệt.”
“Tạm biệt.”
Sau khi về đến nhà, mặc kệ tiếng lải nhải lo lắng của Thẩm Chu Sơn: “Trăng Nhỏ, sao mặt con đỏ thế này, để ba đo nhiệt độ cho, thôi cứ đến bệnh viện đi”, Thẩm Phương Nguyệt vẫn giữ vẻ bình tĩnh cởi giày, đi lên lầu, khoá cửa rồi ngã người xuống giường, lăn qua lăn lại như một xiên thịt nướng đến mức cảm giác như bản thân mình sắp chín thì mới dừng lại.
Từ nhỏ đến lớn Bùi Kỳ đều rất thông minh.
Lúc chơi trốn tìm, cậu làm người đi tìm là có thể bắt được tất cả mọi người; cậu dễ dàng ghép xong bộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ay-van-chua-biet-ban-dong/5221317/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.