Trong giờ ra chơi của ngày thứ Hai, Thẩm Phương Nguyệt nghe Cố Tương kể lại chuyện xảy ra sau khi cô uống say.
Nghe đến một đoạn, cây bút trong tay cô rơi “cạch” xuống bài kiểm tra: “—Tớ đứng lên rồi?!”
Các bạn xung quanh đều quay sang nhìn cô. Nhận ra mình nói quá to, Thẩm Phương Nguyệt vội bịt miệng, chột dạ liếc nhìn ra phía sau.
Chỉ nhìn thấy mái tóc ngắn gọn gàng sạch sẽ của chàng trai. Mấy ngày nay, Bùi Kỳ dường như không ngủ đủ giấc, vừa hết tiết là lập tức gục xuống bàn. Lúc này bờ vai rộng thẳng tắp của cậu đang phập phồng đều đặn theo từng nhịp thở, trông có vẻ không bị cô đánh thức.
Thẩm Phương Nguyệt chậm rãi ngồi xuống lại, vẫn bịt miệng, thấp giọng hỏi: “Rồi… rồi sao nữa? Tớ đã làm gì?”
Cố Tương lắc đầu: “Cậu còn chưa kịp làm gì đã bị Bùi Kỳ đưa đi rồi.”
Thẩm Phương Nguyệt thở phào nhẹ nhõm. May quá, may quá, Bùi Kỳ hành động nhanh hơn cô.
“Tóm lại là chị thích ai vậy chị Nguyệt?” Tống Triết không kìm được mà ghé đầu sang hỏi.
Thẩm Phương Nguyệt giật mình: “Không ai cả, tớ uống say rồi nói linh tinh thôi, chỉ là muốn khuấy động không khí… c** nh* tiếng chút đi, đừng đánh thức Bùi Kỳ.”
Tống Triết phì cười: “Trước đây lúc cậu ấy ngủ chẳng phải cậu còn gõ trống bên tai cậu ấy sao? Sao bây giờ lại sợ đánh thức cậu ấy thế?”
“… Cậu đừng lo chuyện bao đồng.” Thẩm Phương Nguyệt giơ ngón tay lên miệng ra hiệu “suỵt”, hung dữ mà chẳng có chút uy h**p nào: “Còn nữa, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ay-van-chua-biet-ban-dong/5221316/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.