Không ai hiểu con gái bằng mẹ. Mặc dù điểm toán còn cách mức điểm đạt xa vời vợi nhưng Thẩm Phương Nguyệt vẫn thành công được ở lại nhà suốt kỳ nghỉ đông.
Vào ngày thứ tư của kỳ nghỉ đông. Chung Chấn biết được chuyện này, hỏi vào một trong những nhóm WeChat nhỏ của bọn họ.
[Chung Chấn: Cái gì? Tại sao cậu không muốn đi Nhật Bản chơi mà quyết tâm ở nhà vậy? Chị Nguyệt, cậu ghét Nhật Bản lắm à?]
[Trăng Nhỏ: Tớ không ghét mà.]
[Chung Chấn: Ồ, vậy thì tớ biết rồi. Chắc chắn cậu với Bùi Kỳ có kế hoạch du lịch bí mật nào đó còn thú vị hơn cả đi Nhật Bản.]
[Tống Triết: Gì cơ?! Cho tớ theo với, cho tớ theo với!]
Khi Thẩm Phương Nguyệt nhìn thấy tin nhắn này, cô đang ngồi trên ghế sofa nhà Bùi Kỳ xem anime. Cô tiện tay chụp một bức ảnh, trả lời lại: [Không có kế hoạch gì cả.]
Tống Triết lại hỏi: [Thế tại sao cậu lại ở nhà? Chán chết đi được.]
Câu hỏi này như một vòng lặp vô tận. Thẩm Phương Nguyệt đang xem đến đoạn cao trào, quyết định học theo Bùi Kỳ, giả vờ lạnh lùng không trả lời nữa.
Trước khi đi, Thẩm Chu Sơn cũng hỏi cô câu tương tự. Ông lén ghé sát tai cô thì thầm: “Trăng Nhỏ, nói thật với ba đi, con và Bùi Kỳ định bí mật đi đâu chơi hả? Ba nhất định sẽ không nói cho mẹ đâu.”
“Ba nhất định sẽ nói với mẹ.” Thẩm Phương Nguyệt đáp.
Ai cũng nghĩ cô ở lại nhất định phải có lý do, nhưng thật sự không có. Trước kỳ nghỉ, cô và Bùi Kỳ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ay-van-chua-biet-ban-dong/5221299/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.