Thẩm Phương Nguyệt không tin, kỳ thi tháng môn toán lần trước rõ ràng cô đã tiến bộ, sao hai môn cộng gộp lại không đủ 100 điểm chứ!?
Cô tính toán một chút, toán 51, vật lý 48, cộng lại—
Thật sự là không đủ.
Thế là, vì thiếu một điểm, Thẩm Phương Nguyệt tức hộc máu trả lời: [Tớ không qua đâu! Tớ đang thu dọn hành lý để đi Nhật Bản rồi!!]
Sau đó cô lục tìm lại bài thi và sách vở của mình, nhét đại vào áo khoác rồi lạch bạch chạy xuống lầu. Đi được hai bước, chợt nhớ ra gì đó, lại lạch bạch chạy ngược lên lầu.
Lên đến sân thượng nhà mình, Thẩm Phương Nguyệt thấy Diệp Uyển đang ngồi trên ghế mây, điềm tĩnh từ chối bản thiết kế nhân vật trò chơi mới mà cấp dưới nộp lên. Còn Thẩm Chu Sơn thì vừa ngân nga hát vừa thong thả tưới nước cho hoa.
Thẩm Chu Sơn rất yêu thích cây cỏ hoa lá, mỗi khi ở nhà, ông không bao giờ để người làm vườn tới đây. Khu vườn trên sân thượng nhà họ được ông chăm sóc rất đẹp.
Nghe thấy tiếng động, Thẩm Chu Sơn quay đầu lại, cười nói: “Sao thế Trăng Nhỏ, sao lại chạy nhanh thế? Đến đây, nhìn xem chậu hoa bách hợp này nở có đẹp không?”
“Đẹp lắm ạ.” Thẩm Phương Nguyệt gật đầu chắc chắn. Hai mắt cô sáng lên nhìn những cánh hoa trắng tinh rồi nhanh tay nhét bài thi và sách vở vào áo khoác, xoè hai tay ra. “Ba, chậu hoa này dễ trồng không?”
“Dễ trồng lắm, chỉ cần tưới nước đầy đủ, có ánh nắng là được. Con thử ngửi xem, nó còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ay-van-chua-biet-ban-dong/5221298/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.