Đàm Nhu Nhi thật sự ngây người rồi. Trong một thời gian ngắn, cô chỉ biết tròn mắt nhìn thiếu niên cao ngạo trước mắt. Không khí sau khi hắn đứng dậy cách cô một khoảng, vẫn còn vương lại mùi oải hương thoang thoảng, là mùi từ quần áo hắn phát ra.
Là sao chứ? Ý của hắn muốn nói là gì?
Lâu Vĩnh không giải thích gì nữa, chỉ dùng bàn tay xoa xoa mái tóc của Đàm Nhu Nhi một lúc, làm cho đầu của cô thật giống tổ chim, sau đó thì mang theo nét mặt thỏa mãn rời khỏi.
Dường như, hắn đối với sự bực bội trong lòng, đã hoàn toàn loại bỏ.
Đàm Nhu Nhi nhìn theo bóng lưng thẳng băng của thiếu niên, mờ mịt không rõ... Cô có cảm giác như câu nói sau cùng của nam sinh này, tựa hồ như là một lời cảnh báo trước cho sau này.
Nam nhân thật khó hiểu.
Tuy nhiên, cô cũng không nán lại lâu, đứng thẳng người dậy, phủi bụi và lá dính trên đồng phục, rồi lại sửa sang đầu tóc đã bị tên kia làm rối tung rối mù. Sau đó mới trở về lớp, xem như chưa có chuyện gì xảy ra.
Nếu ngày mai là sinh nhật, vậy cô tự thưởng cho mình một ngày bán hoa dạo vậy, lao động không cần não bộ một ngày để cho đầu óc thảnh thơi.
Nghĩ lại nghĩ, cô trở về nhà trong tâm trạng thoải mái, cũng không vì chuyện Đàm Ôn Tường đang hiện hữu trong căn nhà mà nơm nớp lo sợ nữa.
12 giờ đêm.
Nhìn thành quả mà cả buổi tối bản thân làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ay-la-do-toi-nuoi-lon/2573578/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.