Buổi chiều hôm đó, dựa vào thông tin của Lâu Mạn Mạn, vào tiết trống khi thầy dạy bận đi họp đột xuất, cô liền nhân đó mà chạy xuống sân bóng rổ, với ý định ban đầu là trả lại cho hắn chiếc khăn tay tối hôm qua. Dẫu sao người ta vừa có ơn lại là khách vip mua toàn bộ số hoa của mình, Đàm Nhu Nhi tự nhận bản thân nên có trách nhiệm trả vật về cho chủ của nó.
Đang trong giờ học, vậy nên sân bóng rổ ít người hẳn đi so với lần đầu tiên cô đến. Nhờ vậy cô không cần chen lấn xô đẩy ai cũng có thể an toàn tiến vào.
Nắng vàng chói chang rọi xuống sân, khiến lớp da bên ngoài của những nam sinh kia như được phản chiếu ánh sáng. Hồi nãy, lúc cô vừa mở cửa đã nhìn thấy, nam sinh mang áo thể thao số 10 trên sân kia chính là Lâu Vĩnh.
Đàm Nhu Nhi bước vào trong sân một cách lặng lẽ, tìm một bóng râm rồi ngồi xuống chờ đợi hắn chơi xong.
Kể từ lúc cô bé kia bước vào sân tập, Lâu Vĩnh đã trông thấy cô. Chờ đến lúc hiệp bóng kết thúc, hắn liền nhanh chóng tiến lại chỗ Đàm Nhu Nhi. Mặc kệ phía sau tiếng hú hét đùa giỡn của đám người chơi cùng.
Trước mắt cô là thiếu niên cao lớn, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, sống mũi cao thẳng, môi hơi hé. Tóc mái vì vận động mạnh có chút rối, bằng mắt thường có thể nhìn thấy vài giọt mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt. Thay vì biến hắn trông chật vật, ngược lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ay-la-do-toi-nuoi-lon/2573577/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.