Đúng như kỳ vọng, ngày hôm sau Độ Ngôn đáp máy bay về thành phố V, phía sau còn mang theo nam nhân với khuôn mặt đầy những vết bầm tím lớn nhỏ. Lâu Vĩnh tuy rằng có chút khó hiểu, nhưng với tính tình của Độ Ngôn, cậu ta sẽ không dễ dàng gì mà ra tay đánh người, lại còn đánh đến độ ba má nhìn không ra như thế này lại là câu chuyện khác.
“Người đã đem tới cho ngài, bất quá tôi có một thỉnh cầu. Khi nào ngài cùng hắn ta thảo luận xong vấn đề thì hãy gọi tôi mang hắn về. Hắn và tôi vẫn còn một cuộc tái đấu chưa hoàn thành.”
Lâu Vĩnh nhún vai, nhìn qua đôi mắt đầy sự cầu khẩn của Lâu Chính Thần, không chút do dự mà thoải mái đồng ý với Độ Ngôn.
“Vậy tôi sẽ trả lại người cho cậu sau 3 tiếng nữa. Được chứ?”
Độ Ngôn mím môi, có vẻ đang suy nghĩ đến chuyện gì đó, sau vài giây mới gật đầu đáp ứng: “Được.”
Dứt lời, cậu lập tức biến mất sau cánh cửa phòng, trả lại sự riêng tư cho hai người.
Lâu Chính Thần xem ra cũng không phải là một kẻ ngu xuẩn, vừa bắt gặp Lâu Vĩnh anh ta đã nhận ra người này có vẻ cùng dòng dõi của mình, còn là một ông chủ lớn. Vậy nên Độ Ngôn vừa rời đi chưa được bao lâu, Lâu Chính Thần đã lòi đuôi cáo vẫy lên chờ mong đối với Lâu Vĩnh.
“Ngài… Nếu ngài thực sự là cháu ruột của tôi, ngài làm ơn đừng đem tôi trở về với Độ Ngôn, hắn sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ay-la-do-toi-nuoi-lon/2573501/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.