Tuy nhiên, trái với dự tính ban đầu của Đàm Nhu Nhi, cô bị em gái mình dắt hết quầy này đến quầy khác, ngắm nghía một hồi con bé mới lựa được một chiếc lắc tay có hình bán nguyệt đính trên lớp bạc mỏng. Đàm Nhu Nhi toan định khuyên bảo kiểu cách như vậy không hợp với vẻ ngoài năng động của cô bé, nhưng lời còn chưa nói ra đã bị cô em cướp mất.
Tiểu Ân nhìn nhìn một hồi, cuối cùng cũng nhờ người bán hàng mang món đồ đó từ tủ kính ra bên ngoài. Cầm trong tay chiếc lắc tay có phần thiên về sự quyến rũ, ướm lên tay chị gái.
“Nhu Nhi, chị thấy chiếc vòng này như thế nào?”
“Hả?” - Bị hỏi một cách đột ngột khiến Nhu Nhi chưa kịp nghĩ ra câu trả lời thích đáng.
Tiểu Ân bị dáng điệu của chị gái chọc cười, hai má hơi hồng lên xấu hổ giải thích.
“Thì… Hôm bữa sinh nhật em chị đã tặng nhiều quà lắm rồi, bây giờ là đến lượt em tặng quà cho chị. Nhưng mà chị đừng lo, số tiền này của em là do lĩnh nhuận bút mà có, em thề không hề ăn cắp của ai.”
Lúc này Đàm Nhu Nhi mới nhân ra một điều, rằng em gái cô không phải muốn mua đồ cho mình mà là muốn mua cho cô… Ah, đứa bé của cô giờ đã lớn mất rồi…
Từ trong lòng truyền tới dòng chảy ấm áp nhanh chóng lan tràn khắp cơ thể, hốc mắt cô lúc này cũng hơi hồng lên, cánh môi khẽ mấp máy:
“Chị tất nhiên thích, chỉ cần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ay-la-do-toi-nuoi-lon/2573492/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.