Hoắc Kỳ Vũ dưới sự chú ý của cô em gái kia, đứng trước mặt của Đàm Nhu Nhi cất tiếng chào hỏi lịch sự:
“Không ngờ hai chúng ta lại có duyên đến như vậy, có thể gặp cô ở ngay trong cửa hàng của mình là niềm vinh hạnh của tôi.”
Đàm Nhu Nhi chỉ cười, đưa cánh tay thon thả của mình ra nắm lấy lồng bàn tay ấm áp của người đàn ông, thể hiện lại phép lịch sự tối thiểu. Tầm mắt hướng ra phía sau lưng hắn ta, rơi trên người cô gái tóc vàng vừa gọi Hoắc Kỳ Vũ một tiếng anh trai, cánh môi mềm mại nhẹ nhàng di chuyển, cất ra âm thanh nhẹ nhàng làm người khác say đắm:
“Là người đó sao? Đóa cúc trắng ngày đó ngài mua chỗ tôi… Là dành tặng cho người đó?”
Trong đôi mắt màu nâu ánh lên sự bất ngờ khó diễn tả, Hoắc Kỳ Vũ trong giây lát bị sự suy luận của Đàm Nhu Nhi làm cho nể phục. Nhanh chóng khôi phục lại sắc mặt, khóe môi Hoắc thiếu giờ đây lại câu lên nụ cười nhẹ, nhưng Nhu Nhi không thể hiểu, rõ ràng hắn đang cười, nhưng lại tựa hồ như không cười. Mãi một lúc sau, người đàn ông mới mở miệng đáp lại:
“Vì sao Đàm tiểu thư lại nghĩ như vậy?”
Đàm Nhu Nhi nâng cánh tay mình lên, hơi hơi vuốt cằm, đôi mắt đen láy nhìn về khoảng không vô tận, suy nghĩ vài giây mới trả lời:
“Là linh cảm của tôi mách bảo như vậy…”
Hoắc Kỳ Vũ cơ hồ có thể đoán ra được câu trả lời của cô, cánh môi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ay-la-do-toi-nuoi-lon/2573490/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.