Hoắc Kỳ Vũ cũng bắt đầu cảm nhận được ai đó đang nhìn chằm chằm mình, hơi nghiêng đầu ra phía sau để xem người đến là ai. Cho đến khi nhìn thấy rõ dung nhan của người kia, hắn ta hơi bất ngờ. Vì sao cô gái lúc nãy lại xuất hiện tại nơi này? Nhưng hắn còn chưa kịp đặt câu hỏi thì từ đằng xa, cô gái kia đã nhanh chóng chạy tới trước mặt hắn ta, đôi mắt nâu mở lớn nhìn vào chỗ hắn ngồi, có vẻ như tầm mắt đã quen thuộc với bóng tối, rất chuẩn xác mà vươn tay ra trước mặt của hắn, bàn tay kia dường như còn đang cầm vậy nào đó.
“Khụ khụ, ví của anh, lúc nãy để quên ở tiệm bánh, bọn họ nhờ tôi đem trả lại cho anh đấy.”
“Cô… Bám theo tôi từ lúc đó chỉ vì muốn trả lại chiếc ví hay sao?” - Hoắc Kỳ Vũ nhận lấy chiếc ví da trên tay cô gái kia, thay vì là một câu cảm ơn thông thường, hắn ta lại có chút thắc mắc gượng hỏi.
Linh Châu cảm thấy chuyện này quả thực vô cùng bình thường, hơn hết làm công việc này cô còn được trả công bằng một chiếc bánh dâu tây đắt đỏ, cũng không xem là việc lỗ vốn gì. Nhưng vì sao từ lời nói của vị tiên sinh này phát ra nó lại giống như là một chuyện hiếm có khó gặp trên đời như vậy?
“Cũng không hẳn là tôi bám đuôi theo anh lập tức, giới thiệu trước, tôi là một cảnh sát giao thông. Không biết anh còn nhớ hay không chúng ta đã từng gặp nhau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ay-la-do-toi-nuoi-lon/2573463/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.