Linh Châu như lạc vào trong khu vườn cổ tích, bên trên là nắng trong mây trắng, ánh sáng ấm áp của cuối thu như muốn sưởi ấm trái tim bé nhỏ của đứa trẻ đang dỗi cha mẹ. Xung quanh là cánh đồng cỏ lau bạt ngàn, bàn tay nhỏ bé chạm vào thân cây cổ thụ, tự hỏi đến khi nào mình mới giống như cái cây này, cao lớn và trưởng thành, đến lúc đó cô bé có thể làm mọi điều mình thích, có thể đi và ở lại bất cứ nơi nào cô muốn mà không bị một ai bó buộc.
Trẻ em thì ai chẳng có thời khắc mong mình lớn lên thật nhanh, rời khỏi tổ ấm, từ từ vỗ cánh bay đi, rời khỏi vòng tay bao bọc che chở của cha mẹ để làm mọi điều mình thích. Chẳng qua chờ đến khi lớn lên, cảm nhận được cuộc sống so với những điều mình tưởng tượng hóa ra lại khác nhau một trời một vực, đến lúc ấy lại hoài niệm ngày tháng còn là một chú gà con non nớt được núp sau cánh mẹ, được mẹ bao bọc che chở…
Từ trong mạch suy nghĩ, Linh Châu bị lôi trở lại bởi giọng nói non nớt nhưng lại mang theo chút sự trưởng thành trước tuổi của một cậu thiếu niên:
“Cô gái nhỏ, sao lại ngồi ở đây rồi nhỉ? Em vẫn còn giận sao?”
Linh Châu khi nhìn rõ được diện mạo của thiếu niên thì có chút sững người, giống quá, so với vị tiên sinh mà cô gặp cứ như là một bản sao thu nhỏ hoàn hảo vậy.
“Bé không hề giận đâu nhé, không giận một chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ay-la-do-toi-nuoi-lon/2573461/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.