Tôi nghe câu này bỗng nhiên sửng sốt, ngay cả nữ cảnh sát cũng đều không rõ. Tôi giết giả mạo, tôi cũng chết? Đùa cái gì vậy?
Cảm giác này giống như tôi tiêu xài tiền của mình, nhưng tiền trong túi người khác cũng tự nhiên biến mất khó hiểu.
“Thả ta. Ta nói cho ngươi làm sao có được bốn cuốn khác, thế nào?”
Một chân tôi đạp lên cái bụng hắn dùng sức dẫm thật mạnh, lập tức thân hình hắn lại thoát mất một ít khí, nói:
“Không cần cùng ta cò kè mặc cả, trước tiên nói ra, hiểu không?”
Vừa rồi hắn không phải rất kiêu ngạo sao? Hiện tại bị tôi đạp dưới chân cũng không thấy kiêu ngạo như vừa rồi.
“Vốn dĩ bốn cuốn Ma Thư kia đều giấu ở trêи người chúng ta, khắc ở trêи da chúng ta, chẳng qua ba người bọn ta đều bị hắn đoạt đi rồi, hiện tại tên Lưu Minh Bố cuối cùng kia ngoài trêи mặt và cổ ra thì trêи người hắn đã khắc đầy ký hiệu cùng đồ án, ngươi chỉ cần nghĩ cách bắt lấy hắn, cởi bỏ quần áo hắn là có thể nhìn thấy bốn cuốn sau của thất tinh Ma Thư!”
“Thật vậy?” Tôi có chút không tin.
Lưu Minh Bố giả gật đầu nói: “Thiên chân vạn xác!”
“Rất tốt. Ngươi đã hoàn thành sứ mệnh của mình.”
Khi nói chuyện, tôi cúi người vỗ một chưởng vào trêи cổ hắn. Lại lần nữa dùng ra ma diễm, đem hắn hút thành một tấm da người.
Nữ cảnh sát đều ngây cả người, nàng ngốc ngốc hỏi tôi: “Không phải nói sẽ thả hắn sao?”
Tôi ngửa đầu hỏi lại: “Đáp ứng buông tha hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1672201/chuong-357.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.