Tôi trắng mắt liếc nữ cảnh sát một cái nói: “Đứng đắn chút được không?”
Nữ cảnh sát rất có hứng thú nhìn tôi, hơn nữa từng bước ép sát, đem tôi bức tới góc tường nói:
“Ta thật ra cảm thấy ngươi không giống người thường. Thậm chí ta từng nghĩ, ngươi có phải không có khả năng ấy hay không?”
Tôi nói: “Ngươi có thể cảm thấy ta không được, nhưng không cần vũ nhục ta không có khả năng ấy.”
“Ngươi có sao? Ở đâu? Lấy ra chứng minh cho ta một chút.” Nữ cảnh sát thổ khí như lan, đè ở trêи người tôi, ngăn chặn tôi, hô hấp cũng dần dần có chút gấp.
Tôi vẫn là một mặt vẻ mặt nghiêm túc, đối với nữ cảnh sát nói: “Ngươi đối với bất kì nam nhân nào cũng đều như vậy sao?”
“Bang!”
Nữ cảnh sát đang quấn ở trêи người tôi kiều mị muôn vàn thình lình quăng tôi một cái tát, tức giận nói:
“Không cần quá xem thường người khác, ta không vô sỉ như ngươi tưởng tượng như vậy!”
Tôi ôm mặt, quả thực ủy khuất tới cực hạn. Tôi thừa nhận tôi là cái rắm a, nếu không phải gặp được Cát Ngọc có lẽ tôi thật là cô độc cả đời.
Tôi đúng là một tên ngu đến mức không chịu được. Không hiểu phong tình, tôi thừa nhận xác thực tôi có chút bảo thủ, có thể là do sự giáo ɖu͙ƈ từ nhỏ của cha tôi.
Nữ cảnh sát thở phì phì ngồi ở mép giường, không nhìn tôi, vẫn luôn nhíu chặt mày đẹp. Tôi đứng ở bên cạnh nàng, gãi gãi đầu, lại ôm mặt nói: “Thật xin lỗi, đừng tức giận. Là ta nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1672196/chuong-352.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.