Vũ Hóa Băng thế nhưng là Tô Trinh?!
Khuôn mặt của nàng cùng Tô Trinh giống nhau như đúc, tôi hoảng sợ vạn phần đồng thời vội vàng quay đầu hướng tới rừng cây nhìn lại.
Bởi vì sau lưng tôi có rất nhiều cỏ dại, tôi có thể nhìn thấy Tô Trinh, nhưng không thấy rõ mặt nàng. Mấy người bọn họ cũng khẳng định thấy không rõ tôi mặt.
Trong nháy mắt quay đầu lại, Vũ Hóa Băng vội vàng đeo lên khăn che mặt, sắc mặt tái nhợt, dẫm vài cái cỏ dại bay vút đi.
Lưu lại mình tôi ngây ngốc đứng tại chỗ.
Vũ Hóa Băng là Tô Trinh sao?
Mọi người thấy Vũ Hóa Băng chạy, vội vàng chạy tới hỏi tôi có chuyện gì, tôi ngây ngốc đứng ở tại chỗ, qua hồi lâu mới nói: “Không bắt được nàng, để nàng chạy mất.”
Chuyện này ít nhiều có điểm tiếc hận, Nhị gia nói: “Còn hai mươi phút trời sẽ mưa, chúng ta nhất định phải trong vòng hai mươi phút tiến vào Thông Thiên Phù Đồ, như vậy liền có thể ngăn cản Vũ Hóa Băng.”
Dù sao trong Thông Thiên Phù Đồ cũng có thể che mưa chắn gió, chúng tôi tránh ở bên trong, Vũ Hóa Băng cũng không thể làm gì chúng tôi.
Mọi người liền đứng dậy, vội vàng hướng tới Thông Thiên Phù Đồ đi đến.
Ở trêи đường, tôi thường thường nghiêng đầu nhìn Tô Trinh. Vừa mới ban đầu nhìn nàng, nàng cũng không có phản ứng, sau lại nhìn nhiều lần, nàng cũng biết tôi chú ý đến nàng.
Nàng liền thả chậm tốc độ, chậm rãi rớt lại phía sau, cuối cùng đi ở bên người tôi nhỏ giọng hỏi: “A Bố.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1672161/chuong-317.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.