Tôi chăm chú nhìn lại sáu đôi giày chỉnh tề ở cửa, vốn dĩ là bảy đôi, nhưng tôi xách đi một đôi của mình.
Mà sáu đôi giày trêи cửa này, ba đôi của nam, ba đôi của nữ. Chỉ cần là giày nam đều sẽ dính đầy nước bùn, tôi ngồi xổm cửa, cẩn thận xem, chỉ có trêи giày của tên Béo nước bùn là nhiều nhất.
Tên Béo vừa rồi nói một câu: “Lại đến một mâm thịt kho tàu” nhìn như là nói mớ, chẳng lẽ là chính hắn cố ý như vậy? Để cho tôi nghĩ rằng hắn đang ngủ rất say, còn đang nằm mơ ăn thịt kho tàu?
Ánh mắt tôi tỏa định ở trêи tên Béo, lúc này cùng Tô Trinh c vào nhà sàn.
Lúc nằm xuống, tôi cũng không có ngủ, mà là híp mắt thật cẩn thận hướng tới bốn phía nhìn lại.
u phục đại thúc, tên Béo, Nhị gia, tôi cảm thấy mục tiêu khẳng định là bên trong ba người bọn họ, không dám nói trăm phần trăm, ít nhất cũng có đến 90%.
Có lẽ cũng sẽ xuất hiện nữ đi giày nam. Nhưng Cát Ngọc không phải là giả đi?
Tôi hoài nghi ai cũng sẽ không hoài nghi nàng a. Tô Trinh càng không cần phải nói, nàng là cùng ở bên tôi. Như vậy trừ bỏ hai người kia, cũng chỉ dư lại nữ cảnh sát.
Nói cách khác, có hiềm nghi, chính là bốn người bọn họ.
Thế nhưng, lúc vấn đề nhìn như đã quyết định kẻ tình nghi, tôi lại đột nhiên nhớ tới tin tức trong đội ngũ có một người là giả là do tên Béo mang đến a, nếu chính hắn là giả, còn cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1672153/chuong-309.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.