“A Bố à? Tìm ta làm gì đấy?” Nhị gia tiếp điện thoại liền hỏi.
Tôi vội vàng nói: “Nhị gia, hai người đang ở đâu?”
“Còn ở Giang Tây đây, vừa mới từ Long Hổ Sơn xuống tới.”
“Không thể nào? Hai người đi gần một tháng, đến nửa tháng điện thoại đều không gọi được. Sẽ không phải là ở trêи núi Long Hổ cả nửa tháng chứ?”
Tôi rất là kinh ngạc. Cảm thấy khó có thể tin.
Nhị gia nói:
“Phạn Diễn kia thần thụ sẽ tấn công người sống, ta không dám tới gần, lúc ta mang theo tiểu tử tây trang lên núi hắn đều sắp chết, nên bị kéo dài thời gian.”
Nếu là như thế thì tôi không sợ Nhị gia và chú trung niên cũng rơi vào ma chưởng của Hỏa Vân Thương rồi, lập tức tôi nói với Nhị gia: “Nhị gia, trêи người các ngươi còn có tiền không?”
Nhị gia sửng sốt, ở bên kia hỏi chú trung niên: “Chúng ta còn tiền không?”
Tôi nghe được chú trung niên nói một câu: “Có rất nhiều.”
Nhị gia lúc này mới trả lời tôi: “Còn không ít, làm sao vậy? Ngươi thiếu tiền sao?”
Tôi nói: “Không phải, ngày cùng đại thúc tạm thời không cần trở về, liền tránh ở Long Hổ Sơn, Nhị gia người nghe lời con đi, bây giờ đang xảy ra chuyện lớn rồi, ngay cả Cát Ngọc cũng phản bội con, nhưng có thể là nàng bị thao túng bởi bí thuật.”
Cùng Nhị gia giải thích rõ ràng mất hơn nửa giờ điện thoại, cuối cùng tôi lại hỏi:
“Nhị gia, người biết cách chế tạo thuốc mê uy lực lớn không? Có thể nháy mắt hôn mê một người phụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1672072/chuong-225.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.