Editor: Sên
Tôi chờ đợi một lúc lâu vẫn không thấy Tô Trinh xuất hiện, lúc này đứng ở ngoài cửa không khỏi lo lắng vạn phần.
Đại khái qua khoảng mười phút, tôi cũng đã đợi không kịp. Ngay lúc này tôi cũng đi vào trong hẻm nhỏ lấy, ra chủy thủ, trêи cánh tay của mình hung hăng rạch một đao, bởi vì vết thương của tôi khép lại rất nhanh nên sau khi rạch một vết thương, tôi nhanh chóng cất chuỷ thủ rồi chạy một đường đến phòng khám Vương Quế Trân.
Đẩy cửa kính phòng khám bệnh ra, câu nói đầu tiên của tôi là: Ai là bác sĩ ở đây?
Trong phòng thật ra chỉ có một người phụ nữ khoảng 40 tuổi, tóc ngắn, xem ra rất hiền từ. Bà ta đang vùi đầu viết gì đó, sau khi nhìn thấy tôi liền lập tức thả bút xuống, chạy một mạch về chỗ tôi.
Bà ta lật cánh tay tôi qua lại liếc mắt nhìn, nói: Tiểu tử này, vết thương của ngươi sâu đấy, hở cả xương luôn.
Tôi nói: Đi đi! Mau cho tôi ít thuốc tê a, đau chết tôi.
Nữ nhân này chắc đúng là Vương Quế Trân rồi, nàng mang theo tôi đi đến phía sau vải mành, Cát Ngọc đã nói phía sau có mùi máu tanh rất nồng
Đã đến phía sau tấm vải mành, vừa nhìn thì mới thấy nơi này chỉ là phòng phẫu thuật đơn giản thôi, sau khi Vương Quế Trân tiêm thuốc mê cho tôi, tôi chỉ mơ hồ cảm thấy đại não bắt đầu mê mang.
Không đúng!
Bà ta rõ ràng là đã tiêm thuốc gây tê cho tôi, nhưng mí mắt của tôi lại vô cùng hỗn loạn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1672055/chuong-208.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.