Editor: Sên
Tôi hít vào một ngụm khí lạnh hỏi: Nếu như đã biến thành tâm ma, tôi sẽ như thế nào?
“Nhẹ thì điên, thần hồn điên đảo. Nặng thì sát, tàn sát thành Ma”. Sau khi thanh âm già nua ấy nói xong, tôi âm thầm gật gật đầu tự nhủ trong lòng nhất định không thể dễ dàng sát sinh, nhất định phải khống chế lại Phật tâm (các bạn cũng có thể hiểu là trái tim theo phật, lương thiện) của mình, nếu không biến thành ma tâm (trái tim theo ma, tàn ác) thì tèo mất.
Tôi đứng dậy khỏi tế đàn, quay đầu nhìn lại đã thấy đôi nhãn cầu trong bức Đồ Đằng thờ tự trêи tế đàn biến mất, giờ phút này tế đàn giống như là một tảng đá trơn nhẵn, giống như bên trêи chưa từng xuất hiện đôi nhãn cầu( lòng đen của mắt)) Đồ Đằng.
Tôi biết, đôi nhãn cầu trêи bức Đồ Đằng thờ tự trêи tế đàn không phải là Thiên Diễn Đồ, bây giờ nó lại sáp nhập vào trong hai mắt của tôi, hai mắt tôi bây giờ thật phong phú toàn diện.
“Cao nhân cứu ta ngày đó, là ngươi à?” Tôi ngẩng đầu, hướng về phía hư không (khoảng không gian trống rỗng) hỏi:
Thanh âm già nua hỏi: Ngày đó?
“Là lúc trong nhà xưởng, có một con quạ bay đến bên trong phân xưởng, bốc cháy lên thành ngọn lửa, đánh chú Quỷ liên tiếp lui về phía sau. Ngươi chính là người thao túng Quạ Lửa kia sao?”
Thanh âm già nua trực tiếp trả lời: Không phải.
Hắn còn nói: “Ta chỉ là tránh né ở đây mấy trăm năm, cái tên lão tổ kia vẫn muốn đạt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1672002/chuong-155.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.