Editor: Sên ヽ(・∀・)ノ
*Phù điêu: là loại tranh khắc nổi
Tần suất rung của nắp quan tài giống như là có người dùng cánh tay một bên nắm lấy, không ngừng đẩy ra. Trần Vĩ ‘rầm’ một tiếng, trực tiếp ngồi xổm trêи mặt đất, lúc này cái ʍôиɠ dính sâu bên trong bùn đất, không ngừng ma sát lau chùi.
Tôi nói: “Trần ca, anh đừng sợ, đã đi đến bước này rồi, sợ cũng vô dụng”
Tôi kéo Trần Vĩ, nhưng hai chân hắn vẫn cứ run. Nói thật tôi rất thông cảm cho hắn, không phải ai cũng là siêu nhân, lần đầu tiên tôi gặp phải cái nắp quan tài rung rung này cũng sợ muốn chết rồi. Nhưng nắp quan tài lần này bắt đầu run rẩy không dứt, giống như sẽ không dừng lại. Ngay khi tôi định một cước đá văng nắp quan tài ra thì bỗng nhiên, nắp quan tài liền nghiêng lật lại, trong quan tài truyền ra một mùi mục nát tanh hôi, giống như đang ngâm mình trong một cái ao thối toàn tử thi.
Tôi bưng kín mũi, Trần Vĩ suýt chút nữa nôn mửa ra, con mèo già cũng bị mùi thối làm cho phải quay đầu ra chỗ khác. Hai người chúng tôi và một mèo nhanh chóng đứng ở đầu gió, chờ mùi thối tản đi gần hết mới đưa đầu về phía bên trong quan tài nhìn xem.
Trong quan tài này đen kịt mà lại sâu không thấy đáy, không biết cụ thể sâu bao nhiêu, cũng không biết chứa cái gì. Tôi cầm đèn pin trong tay Trần Vĩ, lạch cạch một tiếng mở ra chiếu xuống, phát hiện ra đây là một tầng một tầng bậc thang.
Hai chúng tôi liếc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671998/chuong-151.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.