Editor: Cua
Đứa bé vẫn còn khóc, người phụ nữ làm bộ nhấc đứa bé lên, nhìn dáng vẻ như muốn ném đứa bé xuống đất.
Tôi biết, đây tám phần mười là quỷ, ngay sau đó khẳng định nàng sẽ đem đứa bé ném xuống đất, đứa bé sẽ chết.
Tôi nói thẳng một câu: Đại tỷ, đừng làm trò, muốn ném thì ném luôn đi, đêm hôm khuya khoắt cãi đi cãi lại, thật phiền phức. Nếu ngươi không đành lòng động thủ, ta giúp ngươi ném, thế nào?
Trần Vĩ nhả ra vòng khói, cũng cười nói: Đúng vậy, muốn ném thì ném đi, đừng lãng phí thời gian.
Việc này xác thực đau “bi” (mình đã giải thích một lần rồi, là cảm giác nam giới bị đau cái ‘kia’ @@),âm hồn cũng có đạo đức nghề nghiệp nha, diễn kịch còn phải diễn nguyên bộ, muốn tôi nói, trực tiếp ném đi không được à?
Ai biết. Người phụ nữ kia sững sờ, sau khi nhìn tôi một cái, mắng: Ngu ngốc! Có cha mẹ nhà ai ném con mình không? Ngươi bị điên rồi? Ta chính là dọa dọa Bảo Bảo (bảo bối) nhà ta.
CLGT!
Tôi và Trần Vĩ mở rộng tầm mắt, đều sững sờ ngay tại chỗ, giời ạ, đây là người sống? Là người sống điển hình? Hơn nữa còn là người sống đầu óc bình thường, không có bệnh tâm thần?
“Hai đại nam nhân, hơn nửa đêm đứng ở chỗ này lén lén lút lút. Khẳng định là làm chuyện xấu”. Người phụ nữ kia nhìn tôi chằm chằm hai. Bắt đầu nghĩ linh tinh rồi.
Lại nói thầm mấy câu, xoay người đi về hướng chiếc lều phía bắc đường hóa chất, đồng thời còn bỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671992/chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.