Editor: Cua
Trần ca! Tôi hô to một tiếng, Trần Vĩ bỗng nhiên ở đằng sau tấm biển quảng cáo của nhà ga thò cái đầu ra, nói: Lão đệ, lần này chúng ta xong đời.
Trần Vĩ cũng không hề rời đi, mà là chạy tới đằng sau tấm bảng quảng cáo.
Hắn ngoắc ngoắc tay với tôi. Ra hiệu tôi đi sang đó, chờ đến khi tôi đã bênh cạnh Trần Vĩ, hắn chỉ vào tấm bảng quảng cáo nói: Lão đệ ngươi xem đây là cái gì?
Trêи biển quảng cáo này, in chính là quảng cáo rượu đế, trăm năm tinh khiết và thơm ngon, công đoạn sản xuất ra sao, tôi đều không có hứng thú, ở vị trí logo của bình rượu, có một cái máy thu hình cỡ nhỏ.
Tôi vỗ trán một cái, nhất thời tuyệt vọng.
Cái này rõ ràng là có người thiết lập ván cờ, chờ tôi mắc câu rồi. Tôi cắn răng, có chút nảy sinh ác độc hỏi Trần Vĩ: Trần ca, tin tức này, chỉ có hai chúng ta biết. Ngay cả Cát Ngọc cũng không biết, vậy là ai ở đây lắp đặt máy thu hình?
Tôi làm như hỏi dò, thực chất chính là hỏi Trần Vĩ, có phải là hắn làm chuyện đó hay không.
Trần Vĩ mặt vô tội nói: Lão đệ a, ta cũng là vì tính mạng của chính mình suy nghĩ a, máy thu hình này ta lắp ở đây thì có thể làm gì? Không có bất kỳ chỗ dùng nào ah. Ta cũng không dùng để uy hϊế͙p͙ ngươi.
Tôi nghĩ nghĩ. Nói: Đi nhanh lên đi, đừng đứng ở chỗ này.
Lúc trở lại phòng ở tổng bộ, hai chúng tôi chuẩn bị ở trong phòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671991/chuong-144.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.