Cre: Sên
Trở lại phòng ở tổng trạm, chúng tôi hẹn nhau buổi tối ngày thứ hai sẽ gặp mặt. Lúc tách nhau ra, tôi nói: Nhị gia, ngài đừng ở khu dân cư kia nữa, hay chuyển đến nhà của chú trung niên đi, nhà của hắn cũng chỉ có một mình hắn ở
Chú trung niên vừa nghe xong lập tức nói: Đúng vậy, nếu như nhị gia có thể sang ở cùng ta thì đúng là rồng đến nhà tôm nha!
Ý của tôi, chú trung niên hiểu được. Ý của chú trung niên, đương nhiên tôi cũng hiểu được.
Sự xuất hiện của người đàn ông mang mặt nạ màu trắng, tạm cho hắn là Nghịch Thiên, trong khoảng thời gian này có thể có sát ý với chú trung niên.
Bốn bức ảnh tiên tri kia, theo lý thuyết thì hẳn là đã thực hiện được ba bức một cách triệt để
Cát Ngọc bị móc mất tim, bác Hải thì chết ở trêи ghế sô pha, tôi chết ở trêи cầu, cuối cùng chỉ còn lại chú trung niên, dựa vào kinh nghiệm của ba người chúng tôi đã từng trải qua thì đây đúng là một cái tiên đoán chết tiệt. Ai cũng không thể trốn thoát!
Tôi đáng lẽ không tránh khỏi được, nhưng Mắt Quỷ đã giúp tôi thay đổi thời gian. Nếu không nhờ có nó tôi đã sớm chết từ lâu rồi
Mà tôi xui khiến Nhi gia ở chung với chú trung niên cũng vì mục đích muốn bảo vệ hắn, nếu làm như vậy thì tất cả mọi người đều được an toàn.
Nhị gia ngượng ngùng nói: Ta là một ông già, ở chung với các ngươi trong tiểu khu xa hoa thế kia có vẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671983/chuong-136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.