Trong lòng tôi bây giờ đều là Cát Ngọc , tôi cất điện thoại di động , thở dài , lại đốt một điếu thuốc .
Lúc này tôi đi ra khỏi khoang thuyền, đã đến cửa khoang thuyền . Bỗng nhiên nhìn thấy nhị gia cũng từ trong khoang thuyền đi ra , tôi nhỏ giọng hỏi: Nhị gia , Lê Nguyên giang đến cùng làm sao vậy?
Nhị gia lôi kéo cánh tay của tôi , kéo tôi đi tới trêи boong thuyền , nói: Ngươi xem đây là cái gì?
Lúc nói chuyện , nhị gia từ phía sau đưa cho tôi một cái xương trắng, đầu xương rất ngắn rất nhỏ , giống như là ngón tay.
Nghiêm ngặt mà nói , đây gọi là cốt châm (thứ cắm vào trong xương cốt?) .
Đây là vật gì?
Nhị gia nói: Cái này ta lấy ra từ bên trong chân nhỏ của Lê Nguyên. Ta hỏi hắn đến tột cùng xảy ra chuyện gì , hắn không nói , bất đắc dĩ, ta đành phải thôi miên hắn .
Tôi vội vàng hỏi: Cái kia tra được đầu mối gì?
Lúc rời khỏi quỷ cung, chúng ta đi vào trong căn cơ đảo Quỷ Vực, mà hắn thì lại bơi ra khỏi đáy biển.Lúc hắn đến gần tượng của Tứ Đại Thiên Vương, hắn nói có người lấp ở phía sau đầu tượng, đột nhiên bơi ra, ở sau lưng hắn, đánh lén hắn .
Sau khi Nhị gia sau đến đây , tôi hít vào một ngụm khí lạnh , cuống quý nói rằng: Đánh lén hắn chính là cái người kia , là tôi?
Nhị gia gật đầu , ừ một tiếng .
Vậy thì không được bình thường , ba người chúng tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671974/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.