Trước mắt xem ra, dường như tất cả mọi người có thể nhìn thấy mắt âm này, nhưng có dám chạm vào hay không, thì không rõ lắm.
Tôi cầm lấy mắt dương, cẩn thận từng li từng tí một đi tới. Nhờ ánh sáng yếu ớt nhìn hướng về trong tròng mắt, chỉ cảm thấy con ngươi (ánh mắt) bên trong tựa hồ tràn ngập sự mong đợi.
Trong bóng tối, tôi căng thẳng đến nỗi cánh tay đều run rẩy, thời điểm mắt dương sắp chạm được mắt âm, tôi nuốt nước bọt, dừng lại.
Trong lòng tôi mơ hồ có một luồng linh cảm không lành, tôi liền thu tay lại.
“Nhị gia, tôi có chút sợ.” Tôi nhỏ giọng nói.
Nhị gia sững sờ, nói: “đã đi đến bước này, còn gì đáng sợ chứ.”
Tôi mở đèn pin cầm tay ra, chiếu rọi bốn phía mà đi, trong mộ thất này, không có món đồ gì cả. Hơn nữa là gian cuối cùng. Trong mộ thất không có chỉ dẫn, đi xuống phía dưới con đường, phát hiện ngôi mộ, chính là đường cùng rồi!
Tôi nhìn bức bích hoạ ở trêи tường, cảm giác ngôi mộ trước mặt không khác những ngôi mộ khác là mấy, có điều phía bắc của bức bích hoạ, có miêu tả một quỷ dị đồ đằng ( một bức tranh cúng?).
Nghiêm túc mà nói thì đó là một gương mặt.
Vừa nãy lúc tiến vào, ba người chúng tôi đều bị ánh hào quang màu u lam tỏa ra từ mắt âm hấp dẫn mà không để ý đến bốn phía bích họa. Giờ phút này, liên tục cảm thấy sự quỷ dị.
Hướng chính bắc. Bức bích hoạ trêи vách đá, miêu tả gương mặt một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671971/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.