Mắt thấy trùng trát trong đại điện cũng đều chết gần hết rồi, tôi tiến đến phía nhị gia, nhỏ giọng hỏi nhị gia, miếng thịt trắng kia, đến tột cùng là gì?
Nhị gia quay đầu lại. Đầu tiên là nhìn thấy tốc độ khép lại vết thương trêи người tôi, sau đó vừa liếc nhìn vết thương trêи người chính mình, nói cái này ngươi không cần phải để ý đến.
Nói xong, nhị gia vung tay lên, mang theo chúng tôi, đạp trêи hàng ngàn, hàng vạn xác trùng trát, hướng về đại điện kế tiếp đi đến.
Diêm La che trời bị hủy, lối đi phía trước một lần nữa hiện ra, mọi người ai cũng không biết đến tột cùng đây là cơ quan, hay quỷ đánh tường.
Nhưng chỉ cần có thể đi tới, đây chính là chuyện tốt.
Tôi suy nghĩ một chút, chúng tôi từ Phản Thiên Sát bơi vào bên trong, sau khi đi vào đi con đường cuối cùng, với khoảng cách này, suy đoán vị trí hiện tại của chúng tôi, hẳn là đang ở bên phải phần lưng của người đá khổng lồ.
Đi ra khỏi cung điện này. Lại là một con đường, theo lý thuyết, cung điện này nếu là xây dựng ở nhân gian, cái này nhất định là được xây dựng thành tường thành, có thể ở trong biển không giống, nhất định phải phong kín mít, như vậy nước biển mới không thể lọt vào, nếu không sẽ phá huỷ thần vật trong này.
Tiến vào hành lang lối đi, tôi nhìn đồng hồ một chút. Đã là hơn mười hai giờ đêm. Từ lúc tiến vào quỷ cung mãi cho đến hiện tại, ròng rã mất hơn bốn giờ. Mọi người không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671964/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.