Tôi đoạt lấy bảng nhựa của chú trung niên, dùng cây viết bên cạnh viết “Làm sao bây giờ?”
Chú trung niên không hề nghĩ ngợi, lập tức viết lên trêи bảng nhựa một câu “Chúng ta trước tiên ở hướng tây bắc của đảo Quỷ Vực leo lên rồi nói tiếp.”
Bọn tôi liếc mắt nhìn nhau, gật gật đầu, liền hướng về phía mặt biển bơi lên. Chờ đến lúc chúng tôi từ trong nước biển ngoi lên, phun ống dưỡng khí từ trong miệng ra, câu đầu tiên tôi liền hỏi chú trung niên, “Nhị gia sẽ không lừa gạt chúng ta chứ?”
Chú trung niên lắc đầu nói “Không có khả năng lắm, nếu như hắn muốn gạt chúng ta, thì lúc ở trấn Thanh Linh, chúng ta đã chết rồi. Thế nhưng ở trấn Thanh Linh hắn mặc kệ mạng già của chính mình tới cứu ngươi, người bình thường sẽ không làm vậy.”
Nhớ lại ở trấn Thanh Linh, trong đêm mưa, Nhị gia một thanh loan đao, đánh với Tù Long, khó phân thắng bại. Lúc đó hắn cũng không sử dụng đạo thuật, hoặc là không muốn bị bại lộ. Mà chỉ dùng võ công tới thăm dò bản lĩnh của mấy con rối, thăm dò bản lĩnh võ thuật bên trong của bọn chúng, sau đó mới nghĩ ra cách đối phó.
Tôi với chú trung niên lên đảo, hiện tại cùng Nhị gia và Lê Nguyên Giang hoàn toàn bị tách ra. Bốn người, chia làm ba hướng khác nhau!
Phía Tây Bắc của đảo Quỷ Vực, vách núi cao chót vót, gần như là vuông góc với mặt đất, chúng tôi không có dụng cụ leo núi, căn bản không thể leo lên được, ngồi ở dưới vách núi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671956/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.