Hạt gạo vàng, tôi không có, nhưng thời gian tôi lại có. Trước khi xuất phát chuyến, tôi chạy tới siêu thị mua một cân gạo vàng.
Chờ sau khi chuyến xuất phát trở về, chú trung niên đã ở văn phòng chờ tôi.
“Thế nào?” Hắn hỏi tôi một câu.
Tôi nói: “Đã chuẩn bị kỹ càng, đi thôi”.
Hai chúng tôi lái xe thẳng tới căn nhà cũ Dân Quốc, ở khoảng cách cách hai cái nhà vệ sinh công cộng kia còn mấy trăm mét, liền dừng xe lại.
“Hiện tại xem ra bà dì WC kia đã ngủ, cậu nhân lúc đi vào đi”.
Hai chúng tôi đã bàn giao từ trước, hắn trông trừng, tôi làm việc.
Tôi rón ra rón rén đi tới phòng trực, đầu liếc một cái, bà dì kia vẫn đang nằm trêи ghê sofa mà ngủ, dù sao đã là sáng sớm 3-4h, ai mà chịu nổi.
Sau khi xông vào WC nữ, tôi trong nháy mắt kinh ngạc đến ngây người!
Giời ạ chỗ này cùng WC nam không giống nhau lắm a.
Tôi xin thề đây là lần đầu tiên trong đời, cũng chính là lần cuối cùng tôi làm chuyện vô sỉ này.
Tôi đi tới giữa phòng WC, lấy nắm gạo vàng từ trong túi ra, tát xuống đất.
Vừa tát, tôi vừa nói: “Hôm qua vào, hôm nay ra, ngày mai chung quy như người qua đường”.
Liên tục niệm ba lần, sau khi tát xong, tôi cúi đầu nhìn, những hạt gạo vàng kia toàn bộ đều biến thành màu đen kịt.
Có điều sau đó cũng không có chuyện gì phát sinh. Tôi rón ra rón rén đi ra, hết thảy đều thuận lợi, thuận lợi đến nỗi khiến tôi cảm thấy có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671914/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.