Tôi dùng sức cắn mạnh vào tay mình, thật đau!
Dù đau vẫn phải cắn!
Tôi vẫn dùng sức, đem chính ngón tay của mình cắn đến chảy máu, ở xa người phục vụ nhìn thấy trợn mắt ngoác mồm, vội vã chạy tới hỏi: “Này, anh à, anh làm sao vậy?”
Người phục vụ thao thao một tràng, sắc mặt đều doạ trắng, hay là hắn nghĩ rằng tôi không muốn trả tiền, cố ý tự làm tổn thương để ăn vạ.
Tôi nắm chặt ngón tay, đau quá đến nỗi hút vào khí lạnh, nói: “Không sao, thanh toán đi”.
Tôi đem chính tay mình cắn phá, cảm giác thấy khẳng định là tôi không bị ảo giác, nhưng dù vậy trong lòng tôi vẫn đang xoắn xuýt về lý luận Trang Chu mộng điệp.
Trang Chu mộng điệp điệp ʍôиɠ ta, đến tột cùng là Trang Chu mộng thấy mình hoá thành b̶ư̶ớ̶m̶, hay chính là một con b̶ư̶ớ̶m̶ nằm mơ mình hoá Trang Chu? Đến tột cùng ai mới là chân thực? Ai mới là huyền huyễn?
Tôi rất sợ tôi là một người sống trong giấc mộng của người khác. Chỉ cần hắn thức dậy, tính mạng của tôi sẽ kết thúc.
Quá cuồng loạn, tôi thậm chí nghĩ đến bàn tay vô hình ẩn nấp sau lưng kia chính là người đang mơ mộng, mà tôi chỉ là một nhân vật nhỏ bé trong giấc mộng của hắn. Chỉ cần hắn muốn dằn vặt tôi, thì bất cứ lúc nào hắn cũng có thể dằn vặt được.
Rời khỏi quán lẩu, tôi không về văn phòng tổng trạm, mà là trở lại căn phòng mới thuê của mình. Trêи đường tôi có chút thần hồn điên đảo, không rõ tại sao.
Những điều xảy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671885/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.