Tôi lại hướng về cái bóng của bác Hải, quả nhiên giờ chỉ còn dư lại một, hơn nữa rõ ràng, tôi nhìn cái bóng của Đao Như, lại nhìn cái bóng của mình, đều là một, rõ rõ ràng ràng.
Chả lẽ vừa nãy tôi bị hoa mắt?
Hay là bác Hải cũng là quỷ?
Tôi cả kinh, trong đầu hiện ra ý nghĩ này, nhưng sau một khắc lại phủ nhận, vì bác Hải đã cứu tôi hai lần, chỉ bằng với điểm này, mặc kệ hắn là quỷ hay người, tôi thấy hắn không phải muốn hại
tôi. Hơn nữa bác Hải đã rất nhiều lần đứng dưới ánh sáng mặt trời.
Lời nói đến chỗ này, ba người chúng tôi lần thứ hai không nói chuyện nữa, bầu không khí trở nên lúng túng dị thường, chỉ còn lại âm thanh nồi lẩu sùng sục nóng bỏng.
“Phục vụ, cho thêm nước lẩu với”
Bác Hải lau miệng, nói: “Không được, ta phải đi về trước, hai người từ từ ăn nhé”.
Nói xong bác Hải liền đứng dậy, tôi hỏi bác có muốn tôi đưa về không?
Bác Hải xua tay nói: “Không cần, cậu ở lại bồi bạn gái đi”. Sau đó đối với hai chúng tôi cười cợt, xoay người rời đi.
Tôi còn muốn đi xuống lầu tiễn bác Hải, Đao Như bỗng nhiên nắm tay tôi, nhỏ giọng mắng: “Anh đúng là cái đồ đầu đất!”
Tôi làm sao?
Đao Như chỉ vào mấy tấm hình trêи bàn, nói: “Tôi đưa cho anh những tấm hình này, là để cứu mạng anh, anh làm sao lại để cho người khác nhìn?”
Tôi gãi đầu nói: “Chỉ là mấy tấm hình thôi, không cần phải khoa trương như vậy chứ?”
Đao Như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671884/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.