Chẳng lẽ, bác Hải muốn hại tôi?
Cũng không đúng vậy, hắn muốn hại tôi thì đã sớm động thủ, vì sao còn muốn chờ đến bây giờ? Sau khi cân nhắc hơn thiệt, tôi lựa chọn nói thật cho bác Hải.
Tôi nói: “Bác Hải, từng có người nhắc cháu rằng chỗ điều khiển tuyệt đối không được mở ra, đồ vật bên trong đó không thể nhìn, nếu nhìn thì cháu sẽ chết!”
Bác Hải cười ha ha, nói với tôi: “Ai nói cho cậu như vậy?”
Tôi nói là có một chú trung niên bảo thế.
Bác Hải gật đầu, nói: “Hắn nói không sai, đồ vật trong chỗ điều khiển nếu cậu mở ra, thì chắc chắn phải chết”.
Tôi trừng mắt, nói: “Vậy những lời lúc nãy không phải vô nghĩa sao? Biết chắc chắn sẽ chết, còn bảo cháu mở ra?”
Bác Hải bưng chén rượu, uống một hơi cạn sạch, bám vào bên tai tôi nhỏ giọng nói: “Nếu như cậu mở ra, cậu chắc chắn phải chết, nhưng cậu bây giờ, vẫn là người sống sao?”
Nói xong, bác Hải như có thâm ý vỗ vỗ vào ngực tôi, sau đó lại tiếp tục rót rượu, như thể chưa nói cái gì.
Cả người tôi mềm nhũn, suýt chút nữa ngã trêи mặt đất.
Hắn cố ý vỗ ngực tôi, không phải là đang ám chỉ là hắn biết tôi không có trái tim sao? Bác Hải rốt cuộc là ai?
Thấy trêи mặt tôi kinh ngạc không thôi, bác Hải uống một hớp rượu, nói: “Ta sẽ không nói gì thêm để cậu tin tưởng lời nói của ta, bởi vì lão tử lần trước đã ăn qua thiệt thòi, ngươi tiểu tử này, còn dám lấy gạch ném ta. Lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671880/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.