Bác Hải nói: “Thật ghê gớm. thứ này muốn nuôi ta cũng không nuôi được”
Tôi liếc bác Hải một chút, tôi phát hiện ra bác ta thật thích nói chuyện vòng vo.
“Thiên hạ này, kỳ văn dị sự, quái vật thì nhiều, nhưng có khả năng làm được điều này, thì thật sự rất ghê gớm” Bác Hải lại cảm cảm thán tiếp một câu ghê gớm, nhưng vẫn không nói vào điểm chính.
Tôi một câu đều không phản ứng, nếu bác ấy thích nói chuyện vòng vo như vậy thì cứ nói đi, tôi không thèm nghe.
Bác Hải thấy tôi như vậy, cười nói: “bà Phùng nuôi dưỡng một thứ gọi là Âm dương thằn lằn, chính là nuôi dưỡng một đôi thằn lằn, hơn nữa nuôi dưỡng nó với phương pháp vô cùng khó”.
Tôi hỏi: “Đến cùng là nó khó như thế nào? Bác Hải bác liền một hơi nói rõ cho cháu đi”.
“Âm dương thằn lằn, tên như ý nghĩa, là một âm một dương. Dương cung ban ngày hành động, còn âm cung ban đêm mới hành động. Nuôi dưỡng thành công thì có thể dùng để giám thị người khác, cũng có thể để giữ nhà. Trước tiên ta sẽ nó cho cậu lý do vì sao mỗi lần cậu đến nhà bà Phùng đều bị lộ”.
Tôi gật đầu, bác Hải nói tiếp: “Bà Phùng để dương cung mang trêи người, còn âm cung ở lại trong khe hở ngưỡng cửa, đôi thằn lằn này tâm thông với nhau, một khi phát hiện có người lạ tiến vào thì đầu của nó sẽ thay đổi phương hướng”.
Tôi truy hỏi: “Thằn lằn đem đầu thay đổi phương hướng thì bà Phùng liền biết trong nhà có người? Thần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671878/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.