Bác Hải nói: “Bà Phùng không phải là người, cũng không phải là quỷ, cùng lắm xem như là nửa người nửa quỷ”
Lời này làm tôi bối rối: “Bác Hải, bác đừng vòng vo nữa, có chuyện gì nói thẳng đi”
Đối lập với bác Hải, tôi rất thích phong cách nói chuyện của chú trung niên, luôn không vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề.
“Tối qua chúng ta bị theo dõi”
Tôi đang chờ đợi những lời của bác Hải, bởi vì tôi không làm rõ được hôm qua tại sao bác ấy lại rời đi một cách kỳ lạ như vậy.
“Chúng ta bị ai theo dõi? Là người, hay là quỷ?” Tôi vội vã truy hỏi.
Bác Hải nói: “Không phải người, cũng không phải quỷ, là một con thằn lằn”.
Cái gì?
Con ngươi của tôi suýt nữa rớt xuống đất, câu chuyện này có kể thành chuyện cười cho trẻ con, hai cái người sống sờ sờ ra mà lại bị một con thằn lằn theo dõi, nghĩ như thế nào cũng thấy rất buồn cười.
Thấy trêи mặt tôi lộ vẻ không tin, bác Hải nói: “Tối qua từ khi lần đầu ta gặp mặt bà Phùng, ta đã phát hiện ra chúng ta đã bị theo dõi. Bà Phùng nuôi một đôi thằn lằn, một con nuôi ở trong nhà, còn con còn lại ở trêи người bà ta”.
Tôi nhớ lại hôm qua bác Hải dùng nước vẽ lên khay trà một con thằn lằn, tôi còn tưởng đó là bò sát, sau đó nhìn chiếc đuôi đứt hình chữ S, tôi mới nhận ra đó là con thằn lằn.
Khả năng lúc đó bác Hải muốn nhắc nhở tôi rằng chúng tôi đang bị theo dõi, sau đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671876/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.