Nhưng, rương gỗ bên trong rỗng tuếch!
Trong lòng tôi kinh sợ, hai cánh tay đều đang phát run, tuy rương gỗ này bên trong không có gì nhưng mùi máu thực sự quá nồng, thật buồn nôn.
Đùng! Tôi khép rương gỗ lại, quay đầu bước nhanh đi.
Tim đập thình thịch, chỉ sợ có người đuổi theo phía sau. Khi tôi chạy đến được trước cửa nhà hàng ánh đèn rực rõ, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Bà Phùng đã để thứ gì trong rương gỗ? Không chừng chính là xác chết, bằng không vì sao lại dày đặc mùi máu tanh như vậy?
Hơn nữa chú trung niên cũng đã nói cây dâu trong sân nhà bà Phùng được tưới bằng máu người, và những còn gà được nuôi bằng thịt người!
Nghĩ tới đây, tôi đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía nhà hàng cao cấp này, một nỗi sợ hãi vô biên chảy từ trái tim ra toàn bộ cơ thể.
Nhà hàng này không phải là bán thịt người chứ!
Tôi vẫn chưa tìm ra được bí mật của chiếc rương gỗ trêи con xe ba bánh của bà Phùng. Tôi vẫn không biết bà Phùng bỏ thứ gì vào rương mỗi tối trước khi về. Nhưng tôi có thể đi vào nhà hàng xem bà Phùng đang làm gì!
Giờ khắc này tôi nghĩ đến truyện Thủy Hử, Tôn Nhị Nương mở hắc điếm, tôi tối nay đi vào có thể hay không bị chặt thành bánh nhân thịt?
Nghĩ đến đây tôi liền lấy điện thoại gọi cho Trần Vĩ.
“Anh Trần, tôi muốn thương lượng với anh một việc”.
“Việc gì vậy? Đừng nghĩ có thể kéo dài được kì nghỉ, tôi cho cậu ba ngày đã là cực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671870/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.