Sau khi cơn giận nguôi bớt, lý trí nói tôi không thể làm như thế được. Tôi cũng không có bất kỳ chứng cứ nào để chứng minh ông ta muốn giết tôi. Nếu như tôi giết ông ta, vậy tôi sẽ trở thành tội phạm giết người.
Nhỡ đâu ông già đó bị quỷ ám thì sao? Kết quả là, tôi giết một người bình thường, lại làm cho quỷ hồn không được trừng phạt, rồi nó sẽ thưởng thức nỗi thống khổ của tôi, dày xéo linh hồn tôi.
Hiện tại vẫn cứ là kiên trì suy đoán đi.
Quỷ, khẳng định là có, hơn nữa không chỉ có một, nhưng tôi cảm thấy ở phía sau có một bàn tay đen tối điều khiển mọi thứ.
Tôi nhất định phải bắt được bàn tay này!
Tôi lại nằm xuống, vừa nghĩ nhưng vừa nghi hoặc, tôi cùng ông già hói đầu chưa từng gặp mặt trước đó, vì sao lại muốn giết tôi?
Chúng tôi không thù không oán, tôi còn lễ phép gọi ông ý, cho thuốc lá, theo lý thuyết không cần thiết phải giết tôi chứ?
Nhưng thực sự là ông ta đã động thủ, thực sự muốn giết tôi. Vì vậy nguyên nhân muốn giết tôi có thể do ông ta sẽ nhận được lợi ích gì đó. Đầu óc bị cửa kẹp mới tự dưng đi làm hại người không hại mình.
Chẳng lẽ ông ta cùng bà Phùng là đồng minh?
Bởi vì dù là tôi hay chú trung niên vào thôn Tang Hòe, lẻn vào nhà bà Phùng, bà Phùng lập tức phát hiện, ngoại trừ bà Phùng là quỷ ra thì chỉ có thể giải thích rằng đã có người báo tin cho bà Phùng!
Chẳng lẽ chính là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671869/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.