🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Giây phút đó, mọi thiện cảm của tôi đối với bà Phùng đều tan vỡ.

Tôi thấy chú trung niên nói rất đúng, không thể trông mặt mà bắt hình dong, không thể tin tưởng bà Phùng được.

Trở về thành phố, bỗng cha tôi gọi điện tới:

– “Minh Tử, mấy ngày này có bận gì không con?”

– “Không ạ, có chuyện gì không bố?”

– “Mai là 49 ngày bà nội con, nếu không bận gì thì về nhà sớm nhé”.

Ngày thứ 49, là ngày cuối cùng là linh hồn người chết còn có thể lưu lại thế giới này, tôi nghĩ, mình cũng đến lúc từ biệt bà nội mãi mãi rồi.

Hôm sau, tôi bắt xe về nhà, cùng gia đình ra mộ đốt giấy tiền cho bà, sinh mệnh yếu đuối như vậy, nói đi là đi.

Cùng gia đình ăn cơm tối xong, tôi lại bắt xe về kí túc xá, bởi vì nhà ở quê không đủ chỗ cho mọi người ngủ.

Quê tôi ở thôn Thành Trung, cách trạm xe bus số 14 không xa lắm, xe 14 tuyến ban ngày rất nhộn nhịp, tài xế cũng quen biết tôi, vừa thấy tôi lên xe đã hỏi :”Tiểu Lưu, mấy hôm nay đi vi vu đâu thế?”

Tôi cười :”Làm gì đi vi vu được đâu, nhà em có chút chuyện. À đúng rồi anh Trương, mấy ngày em không ở đây ai chạy chuyến đêm thế?”

Tài xế Trương nói :”À, hai ngày nay lão Trần chạy, cho gã đó mệt chết luôn, haha”.

Tôi cũng cười, ngồi xuống ghế.

Nhìn khung cảnh vụt chạy qua, tôi lại nhớ đến Cát Ngọc. Mong sao có một ngày tôi có thể nắm tay cô ấy đi dạo ven đường, chẳng

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671863/chuong-16.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Chuyến Xe Bus Số 14
Chương 16: Ta đã chết rồi
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.