Tôi nói :”Cháu không biết nói ra bà có tin hay không, nhưng cháu quen Cát Ngọc, nên cháu cũng có thể gọi bà là dì, dì à, dì sống cũng không dư dả gì, số tiền này dì cứ cầm đi”.
Bà Phùng lắc đầu, trả lại tiền cho tôi. Tôi phải nói mãi rằng tôi không có ý xấu, tôi quen Cát Ngọc thật.
Mãi một lúc sau bà Phùng mới gật đầu, có lẽ bà ấy tin tôi rồi; nhưng vẫn nhất quyết không cầm tiền.
Tôi thở dài, mọi người nhìn xem, người trong thôn đều nói bà Phùng quái dị; nhưng đêm nay tôi nói chuyện với bà ấy, ngoài chuyện bà ấy không thể nói được, thì chẳng có gì khác thường cả.
Đúng vào lúc này, bà Phùng vỗ vai tôi, chỉ vào tấm ảnh của Cát Ngọc phía sau tôi, sau đó giơ hai tay lên mô phỏng một động tác nhảy múa đơn giản.
Tôi cười :”Dì à, dì muốn nói Cát Ngọc đã từng dạy dì múa đúng không?”
Bà Phùng lắc đầu, a a vài câu.
Tôi lại hỏi :”Cát Ngọc múa rất đẹp?”
Bà Phùng gật đầu, rồi lại lắc đầu.
Thế này là sao đây?
Bà Phùng thấy tôi vẫn không hiểu, trực tiếp đi giơ bàn tay khô héo chỉ vào tấm ảnh, sau đó chỉ xuống đất, rồi bà ấy giơ tay lên làm động tác múa.
Tôi kinh sợ :”Ý của dì là Cát Ngọc sẽ bước ra từ tấm ảnh rồi múa cho dì xem?”
Bà Phùng mừng rỡ gật đầu.
Nếu câu này mà nói với người trong thôn, chắc chắn mọi người sẽ nói bà Phùng bị thần kinh. Nhưng tôi tin!
Giây phút này tôi xúc động rơi nước mắt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671862/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.