Tầm xế chiều anh trở về lên phòng thăm An Nhiên, thấy cô nằm mê man trên giường anh cảm thấy xót, nhưng không thể làm gì được. Anh tiến đến ngồi xuống cạnh cô ngắm nhìn khuôn mặt xinh như tạc tượng này, nét đẹp mĩ miều một chút mưu mô cũng không có, anh đưa tay vén lọn tóc mai ra sau gáy tai cô rồi áp tay vào má phúng mình của An Nhiên, thật mềm mại. Hương thơm trên người cô rất đặc biệt một mùi dâu tây nhè nhẹ khiến anh mê đắm hương vị này, khi ở gần Mộc Tuyết anh lại không có cảm giác ham muốn như ở với cô.
Anh thu tay về nếu còn đụng nữa thì anh biến hoá thú mất, anh kiềm nén du͙ƈ vọиɠ xuống, đặt lên trán cô một nụ hôn rồi rời khỏi phòng, xuống phòng khách ngồi anh dặn dò Mộng Hoa:
" Nhớ cho thiếu phu nhân ăn uống đầy đủ, uống thuốc đúng giờ, tôi có việc phải đi rồi "
Mộng Hoa gật đầu rồi đi lại phía phòng bếp hừ lạnh một cái, cô ghê tởm cái sự quan tâm lơ đễnh của anh đối với An Nhiên, toàn sự giả tạo ở trong lời nói đó, Mộng Hoa thừa biết cậu chủ mình đi gặp Mộc Tuyết. Đàn ông là thứ hai mặt, một mặt thì buông lời quan tâm giả dối với vợ mình, còn mặt kia thì lại đi tìm tình nhân để thoả mãn.
" Đàn ông là thứ không đáng tin nhất trên đời "
Mộng Hoa lẩm bẩm trong miệng rồi làm tiếp công việc của mình, điện thoại của cô vang lên.
- Tôi đã điều tra rồi, hôm nay ở công ty
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-tinh-hon-nhan/1189116/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.