Sau khi xem xong Huyết Tâm của Phó Uyên Di, Du Hân Niệm cảm giác chính mình đã trải qua hơn mấy đời người.
Phó Uyên Di rất ít khi nhắc đến chuyện của bản thân, quen biết nàng bao lâu sau đó mới biết được mắt nàng nhìn không thấy. Về thân thế của nàng cho đến bây giờ cũng chưa từng chủ động đề cập, thậm chí từ những chi tiết nhỏ nhất có thể nhìn ra nàng cũng không muốn người khác tiếp xúc với nàng quá thân cận, hiểu biết quá nhiều. Phó Uyên Di làm công việc này sẽ phải tiếp xúc với rất nhiều người, nhưng bạn bè bên cạnh nàng cực ít chẳng có mấy người, ngay cả với người bạn thời thơ ấu sống chung một thành phố gặp mặt cũng không quá thường xuyên.
Du Hân Niệm biết cô gái này rất khác biệt, nàng có rất nhiều tâm sự giấu ở trong lòng. Nhưng bất luận nàng có thân thế đặc biệt như thế nào, đã từng trải qua những chuyện trớ trêu gập ghềnh như thế nào, nàng trưởng thành vẫn như trước có thể có được dáng vẻ tươi cười tốt đẹp.
Du Hân Niệm tựa vào vai Phó Uyên Di, nhìn huyết mạc đang dần dần tan đi, trong lòng giống như bị người ta xé mất một góc, cay xót, rồi lại từ trong miệng vết thương đó tuôn ra vị ngọt sảng khoái.
Du Hân Niệm nói: "Thì ra ngươi từ sớm như vậy đã có tính toán tỉ mỉ. Lúc ở nhà hàng khách sạn ngươi lại có thể chủ động đẩy cây dù ra cho ta? Ta còn tưởng ta cơ trí vô song vươn tay một phát liền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-ta-khong-biet/2475051/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.